Ngôn Tình

Chương 50 – Đàn Ông Tại Sao Mặc Cỡ Với Con Nhóc Chứ?

Chương 50 – Đàn Ông Tại Sao Mặc Cỡ Với Con Nhóc Chứ?

Nhìn namnhân kéo quần xuống lộ ra sau lưng gầy gò, Bùi Vân Khinh không khỏi cười thầm.Chẳng lẻ muốn cô tiêmtrên lưng.Bất quá, chú nhỏ nhà mình dáng người thật đúng là rất tốt, trên lưng không có một vết sẹo lồi nào cả.“Kéo xuống nữa!”Đường Mặc Trầmlại đemquần kéo xuống phía dưới một chút.Người đàn ông cao lớn như vậy lại mắc cỡ với một con nhóc như vậy?Bùi Vân Khinh âmthầmkhông nói gì, đi tới trước, ngón tay cầmlấy một góc quần nhẹ nhàng kéo xuống phía dưới lộ ra bộ phận vùng cần chích, tay phảicầmlấy một miếng bông, cô khử trùng.Nhìn không được động tác của cô, cảmgiác của anh ngày càng mẫn cảm, đầu ngón tay của cô lơ đãng lướt qua thắt lưng và mông, Đường Mặc Trầmchỉ cảmthấy một nguồn điện chạy trên làn da, nháy mắt tóc gáy dựng thẳng, toàn thân cơ bắp càng căng thẳng.Người đàn ông như vậy không thể nào sợ tiêm?“Đừng nhúc nhích!” Bùi Vân Khinh vội vàng đè hông của anh, cảmgiác độ ấmngón tay cô cơ bắp của anh càng căng thẳng, Bùi Vân Khinh nào đâu biếtrằng thân thể anh đã có biến hóa nhỏ, chỉ là có chút dở khóc dở cười, “Chú nhỏ, anh càng căng cơ bắp thì emkhông có biện pháp tiêmđược, buônglỏng ra một chút!”Nghĩ thử anh muốn sao?Ai biểu con nhóc như cô cứ sờ loạn!Đường Mặc Trầmthở sâu, thả lỏng thân thể.“Nhanh chút!”Tiêmthuốc mà tính tình lớn như vậy?Bùi Vân Khinh dứt khoát đemkimđâmvào da thịt anh, chậmrãi đưa thuốc vào, miệng còn nói những lỡi dụ dỗ trẻ con để trấn an.“Đừng nóng vội, còn một ít nữa thôi….” Rút kimra, dùng miếng bông đè lại chỗ vừa mới đâm, Bùi Vân Khinh nhẹ nhàng giúp anh ấn hai cái, thế này mớilấy miếng bông đi “Chú nhỏ, giỏi quá!”Đường Mặc Trầmmột ngụmmáu lớn chút nữa nhổ ra, đã bị chích còn khen ngợi giỏi quá, nếu chuyện này truyền đi, chẳng phải làmcho mọi người cườiđến rụng răng sao.Dứt khoát kéo quần và cài thắt lưng lại, Đường Mặc Trầmxoay người, ngữ khí uy nghiêm.“Chuyện này không được nói cho người khác biết!”Bùi Vân Khinh kinh ngạc nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ thấy khuôn mặt Đường Mặc Trầmtuấn tú như lúc ban đầu, gò má lại đỏ lên một chút.A!thì ra không phải sợ tiêmmà là mắc cỡ.không nghĩ đến, Đường Mặc Trầmkhông sợ trời không sợ đất, luôn mặt lạnh mà cũng có thời điểmmắc cỡ!Bùi Vân Khinh mỉn cười “Yên tâmđi, đây là bí mật nhỏ của chúng ta, lần sau emở nhà tiêmcho anh.”Còn có lần sau?“không cần!”“Nhưng mà….”Đường Mặc Trầmcong mày, nói “Đây là mệnh lệnh!”Nghe ra được Đường Mặc Trầmmất hứng, Bùi Vân Khinh không kiên trì nữa, miệng vết thương của anhđã hồi phục rất nhiều, lần này giúp anh tăng liều,kế tiếp khôi phục thuốc như ban đầu là không có vấn đề.“Lại nói tiếp, emcòn cảmơn chú nhỏ đã mua quần áo đẹp như vậy.” cô nâng hai cánh tay lên, ở trước mặt anh vòng vo một vàng “anh xememmặcđẹp không?”Đường Mặc Trầmở sau bàn làmviệc ngẩng mặt lên tầmmắt nhìn chỉ thấy Bùi Vân Khinh đứng trong ánh mặt trời, cả người đều bị ánh mặt trờithêmmột tầng ánh sáng màu vàng, tóc và váy nhẹ nhàng bay lên.Người con gái tươi cười lên đẹp như vậy, nâng một tay chải những sợi tóc rối.một màn kia, tuyệt vời không sánh nổi.Thời gian lúc này đóng băng, hết thảy chung quanh đều lặng yên trong tầmmắt của anh chỉ còn lại mộtmình cô.Đường Mặc Trầmkhông biết trên đời này có thiên sứ hay không, nhưng anh tin tưởng chắc chắn nếu trên đời này thực sự có thiên sứ, nhất định chính làthời khắc này – bộ dáng này của cô.anh khẽ mở môi mỏng, tự đáy lòng tán thưởng.“Đẹp mắt.”một cô gái như vậy không biết tương lai tuýp đàn ông nào có thể lọt vào mắt xanh của cô, một mình côcó tất cả những cái tốt đẹp hết?

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com