Ngôn Tình

Chương 490 – . Cảm Giác Quen Thuộc (4)

Chương 490 – . Cảm Giác Quen Thuộc (4)

Editor: Quỳnh NguyễnVốn anh chỉ cần tuần tra phòng bệnh, cũng không biết như thế nào, cước bộ giống như không thể khống chế một dạng, bất tri bất giác trong lúc đó, liền bỗng nhiên đi tới phòng bệnh nặng.Còn không có quá chỗ rẽ, anh tại chỗ rẽ hướng bên này nhìn, rất xa thấy hai tay Mộ Thanh Vũ ấn tường thủy tinh phòng bệnh nặng, ánh mắt u buồn.Lúc này, trời đã tối rồi. Bệnh viện mở đèn, dưới đèn mờ nhạt đem bóng dáng của cô kéo thật dài. Đường hành lang to như vậy chỉ có bóng dáng một người cô, càng lộ vẻ tịch liêu.Anh nhìn Mộ Thanh Vũ vẫn nhìn tình huống trong phòng, trong lòng sóng nổi lên.Mới vừa muốn tiến lên, bác sĩ Lý lại sau lưng anh hô anh một tiếng: “Bác sĩ Tô, anh nghe xong điện thoại rồi hả ?”Anh lập tức quay đầu, không có lại tiếp tục đi về phía trước, mà là tại chỗ rẽ nơi này dừng bước: “Uh`m.”Hai người tiếp tục kiểm tra phòng, bác sĩ Lý mới hỏi nói: “Như thế nào, có việc gấp?””Không có gì.” Bác sĩ Tô lắc đầu nói, thanh âm vẫn như cũ rất lãnh đạm.Lý Trường Hà là bác sĩ tính tình tốt, có tiếng trong bệnh viện. Cho nên mặc dù anh tới bệnh viện mới không lâu lại đối với bác sĩ Lý ấn tượng tốt lắm, không chỉ có tính tình tốt, y thuật tốt hơn nữa rất có y đức.Làm như bác sĩ, không phải y thuật tốt, chính là chứng minh anh đã đủ tư cách, vẫn còn có cao thượng y đức, mới có thể để cho người từ trong đáy lòng tôn kính ngươi.”Không có quan hệ, cậu nếu là có việc trước tiên có thể đi một hồi.” Bác sĩ Lý ôn hòa nói, ông đối với cái chuyên gia về bệnh tim trở về từ Mĩ quốc này cũng rất có hảo cảm.Cái bác sĩ Tô này mặc dù cậy tài khinh người một chút, nhưng mà năng lực quả thật không nói. Hơn nữa về sau anh có khả năng sẽ kế thừa cái bệnh viện này, trở thành người lảnh đạo trực tiếp của ông, cùng anh làm tốt quan hệ chuẩn không sai.”Không có việc gì, không phải thực vội, tan tầm xử lý là có thể rồi.” Bác sĩ Tô một bên tạ ơn bác sĩ Lý, một bên nhíu nhíu đầu mày.Mãi cho đến tra xong phòng, trở lại văn phòng, Lý Trường Hà nhìn nhìn bác sĩ Tô hỏi: “Bác sĩ Tô, cậu nhận thức mẹ Mộ Thượng Ân sao?”Bác sĩ Tô nghi hoặc nhìn bác sĩ Lý, sau đó nói: “Không biết a, làm sao có thể hỏi như vậy?””Bởi vì, ánh mắt Mộ tiểu thư nhìn cậu giống như là thấy bạn cũ một dạng.” Bác sĩ Lý nhạt nhẽo nói. Ông còn có những lời khác, cũng không nói gì. Ông vừa mới rõ ràng nhìn đến bác sĩ Tô đứng ở chỗ rẽ hành lang, cái phương hướng kia rõ ràng chính là phương hướng phòng bệnh nặng!”Có lẽ cô nhận sai người đi!” Bác sĩ Tô nói ra những lời này, trong lòng có một cái thanh âm phủ định, nếu thật là nhận sai người, trong mắt cô lại như thế nào có cảm tình phức tạp như thế?Vẫy vẫy đầu, không lại nghĩ nhiều, đẩy ra cửa văn phòng bác sĩ, anh bắt đầu thay quần áo, vừa đổi vừa nói: “Bác sĩ Lý, tôi còn còn có chút việc, trước hết đi tới.””Uh`m, tốt.” Bác sĩ Lý sắp xếp bệnh án trong tay, vừa lên tiếng.Bác sĩ Tô đổi quần áo, hướng giữa thang máy đi đến, ngồi thang máy đi tới bãi đỗ xe bệnh viện, tìm đến xe chính mình, tay nắm chặt tay lái, cuối cùng, vẫn lại là khởi động xe.=========================Bác sĩ Tô đi ô-tô đạt tới Tô gia, xuống xe liền có người hầu chủ động tiến lên tiếp nhận cái chìa khóa xe, một vị khác còn lại là dẫn đường bác sĩ Tô hướng biệt thự đi đến.Hẳn là có người sớm đi thông tri Tô Rừng Khải, cho nên bác sĩ Tô vừa mới tiến cửa chính thấy thấy Tô Rừng Khải từ trong phòng khách đi ra ngoài.” Thiểu Thần, con trở lại.” Tô Rừng Khải hướng bên cạnh Tô Thiểu Thần vừa đi vừa nói.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com