Ngôn Tình

Chương 49 – Chú Nhỏ Cởi Áo, Một Màn Kia Thật Sự Là Đẹp Mắt!

Chương 49 – Chú Nhỏ Cởi Áo, Một Màn Kia Thật Sự Là Đẹp Mắt!

Cung Quảng Hằngmột đường đi theo Đường Mặc Trầmđi vào thang máy, Bùi Vân Khinh dè dặt nhìn biểu tình của anh “Chú nhỏ, thực xin lỗi, vừa rồi lỗi tại emcả!”Ánh mắt Đường Mặc Trầmchuyển thành ôn nhu giơ tay lên nhẹ nhàng ở trên mặt cô“Bọn họ nhắmđến chú, chú cũng vốn dĩ nghĩ đemDiệp Thiên Thanhđuổi đi, chỉ là cho emchịu ủy khuất.”Cảmgiác được người đàn ông ôn nhu, khóe môi Bùi Vân Khinh giơ lên “Nếu emđã lập công lớn như vậy có phải chú cũng thưởng cho emphải không?”“Được, vậy emmuốn thưởng gì nào?”“Emmuốn chú nhỏ cho một cái huân chương quân nhân!”“Emđâu phải là quân nhân!”“Vậy… Chú nhỏ hôn emmột cái, coi như là con dấu.”“anh là chú emđấy!”“Cũng đâu phải là chú – cháu ruột đâu, phải không?”Còn loại lý do này sao?“Chú nhỏ là đàn ông sao nói mà không giữ lời vậy!” Thấy anh đang còn do dự, Bùi Vân Khinh chủ động đưa lên khuôn mặt nhỏ nhắn “Emmặc kệ, emmuốn huân chương, nhanh đi mà!”Dưới ánh đèn khóe môi của cô như phấn nộn, làmcho anh kìmlòng không được tới đến hômqua, mơn mớn theo khóe môi của cô mang vẫn mang theoxúc cảmmềmmại kia.Đường Mặc Trầmhít nhẹ một hơi, cúi người xuống sợ mình bối rối sẽ bán đứng chính mình, Bùi Vân Khinh vội vàng rũ mắt xuống.Hơi thở đàn ông chậmrãi đến gần, rốt cục môi cũng tiếp xúc với gò má cô.Cảmgiác anh đụng chạmlàmcho timBùi Vân Khinh đập ngày càng tăng lên.Làn da Bùi Vân Khinh vô cùng mền mại, làmcho anh không nhịn được nghĩ muốn càng nhiều hơn, khẽ nâng mặt ánh mắt anh không kìmhãmdừng trên môi cô…Đinh—Thang máy đến.Đường Mặc Trầmphục hồi lại tinh thần lại.Chú – cháu hôn một cái coi như không có gì nhưng mà môi là nơi độc quyền cho người yêu, anh làmsao có ý nghĩ không an phận như vậy chứ?Buông cô ra, Đường Mặc Trầmbước ra khỏi thang máy.Bùi Vân Khinh khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên cũng đi ra, cảmthấy tràn đầy vui sướng – ít nhất anh cũng có ý muốn cô.đi theo anh vào văn phòng, Bùi Vân Khinh để rương thuốc xuống chỉ động đi đến muốn giúp anh cởi quần áo, Đường Mặc Trầmnghiêng người tránh đi.“Để tự anh làm!”cô không phải là đứa nhỏ nữa, nên về sau anh phải chú ý đúng mực.Bất đắc dĩ, Bùi Vân Khinh đành phải thối lui đến cạnh bàn mở cái hòmthuốc ra, chuẩn bị tất cả bắt đầu khử trùng, xoay người chỉ thấy Đường MặcTrầmđang cởi áo sơ mi đến cúc áo thứ hai.Hômnay anh mặc áo sơ mi màu đen so với trang phục thường ngày càng lộ mười phần cao quý.Ngón tay thon dài trắng mịn cầmở vạt áo màu đen, các đốt tay cong lên góc độ xinh đẹp, không có cách nào hình dung theo động tác của anh từng cúcáo được cởi ra, quần áo trong vạt áo tự động hướng hai bên cạnh trợt ra, lồng ngực namnhân cường tráng cũng theo đó từng điểmbại lộ ở trước mắtBùi Vân Khinh…Chú nhỏ cởi áo, một màn kia thật đẹp mắt!Bùi Vân Khinh không khỏi thất thần.Đemquần áo trong ghế ngồi, Đường Mặc Trầmnghiêng người ngồi vào, nhìn thấy Bùi Vân Khinh còn đừng tại chỗ nghi hoặc nhíu mày.“Chờ cái gì?”“A…không có gì…”Bùi Vân Khinh vội vàng lấy bao tay vô khuẩn, đi đến giúp anh rửa sạch vết thương.Có Bùi Vân Khinh tỉ mỉ chữa trị, hơn nữa anh có sức khỏe tốt nên miệng vết thương so với hômqua rõ ràng đã chuyển biến tốt, xử lý cũng đơn giản hơn,bất quá hai ba phút cô đã giúp anh băng bó lại vết thương.Sau khi băng bó vết thương xong, cô lại nói.“hiện tại cởi quần!”“Cởi quần?”“Đúng vậy!” Bùi Vân Khinh lắc lắc ông tiêm“Emmuốn giúp anh tiêmthuốc.”Đường Mặc Trầmnhíu mày “không cần.”Cho một tiểu nha đầu tiêmtrên mông anh, cái này quả thực có chút mắc cỡ.“Thuốc phải dùng đủ một đợt trị liệu mới được.”“anh muốn uống thuốc.”“Tiêmso với uống hiệu quả nhanh hơn, bằng không miệng vết thương anh sẽ nhiễmtrùng lại một lần nữa.” Bùi Vân Khinh cong mày khẽ nhướng khíchtướng “Chú nhỏ, không phải anh sợ tiêmchứ?”“nói bậy!”trên người trúng một phát đạn anh cũng không nhíu chút mày, làmsao có thể sợ tiêm?“Vậy tại sao anh không dámtiêm!”một người đàn ông cao lớn như vậy, tại sao để một cô gái coi thường được chứ?Lời editer: Hôm nay tui định không đăng truyện đâu, nhưng mà trai nhà tui lại đăng thính cem-bách nữa mà tui cũng high quá nên quyết địnhtặng mọi người chương này, chúc mọi người ngủ ngon nha

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com