Ngôn Tình

Chương 487 – . Cảm Giác Quen Thuộc (1)

Chương 487 – . Cảm Giác Quen Thuộc (1)

Editor: Quỳnh NguyễnCó lẽ tại lúc chính cô đều đã không ý thức tới, Lãnh Vân Lâm đã từ từ tiến vào chiếm giữ nội tâm của cô. Chỉ là một chiếc điện thoại, chỉ là vừa khóc thông suốt, chỉ là an ủi vài câu tâm tình của cô sẽ biến tốt, trở nên ánh mặt trời sáng lạn.Lãnh Vân Lâm săn sóc, Lãnh Vân Lâm ôn nhu, Lãnh Vân Lâm tín nhiệm đều đã để cho cô hết sức cảm thấy được thoải mái.Cất kỹ điện thoại di động, cô ngẩng đầu liền nhìn đến bác sĩ Tô đứng ở bên cạnh cô.Trên mặt của cô vẫn còn nước mắt, nhưng mà trên mặt vừa mới kinh hoảng cùng sợ hãi, đã lặng yên không thấy.Có lẽ, thực là vì thời gian quá mức lâu dài, cho dù nổi lên cảm tình nhiều năm cũng sẽ tại năm tháng trôi qua từ từ trở thành nhạt, bốc hơi lên.Lại nhìn mặt giống Mạc Thiểu Thần này cô đã không lại không khống chế được, cũng sẽ không lại thống khổ.Có câu nói rất đúng: Bạn muốn kết thúc một đoạn tình cảm của bạn, phương thức tốt nhất chính là khai triển một đoạn tình cảm mới.Không có gì địch nổi thời gian, cũng không có gì thay đổi có thể thay đổi lòng người.Đối diện, bác sĩ Tô lại một lần nữa mặt đối với cô gái này, anh đột nhiên phát hiện chân tình đáy mắt cô đã từ từ hóa thành trống không.Phát hiện này anh không phải cực kỳ thích. Nói thật, vừa mới anh tại phòng bệnh nặng nhìn cô thất thanh khóc rống, trong lòng tựa hồ có sợi dây bị cô xúc động rồi !Anh không nghĩ muốn để cho cô khóc, cũng không muốn nhìn cô khổ sở. Loại cảm giác này, không phải cảm tình một bác sĩ đối với một cái người nhà bệnh nhân, mà chỉ là. . . Không nghĩ muốn nhìn đến cô khổ sở, không hơn!Nhưng mà, cô gái này anh rõ ràng không có một chút ấn tượng a! Anh cũng không hiểu, vì cái gì chính mình sẽ phát sinh chuyện như vậy!Anh chỉ là nhíu nhíu mày, an ủi nói: “Cô không cần quá lo lắng.”Tiếng nói có chút khàn khàn như là ngậm một khối kính mờ. Mộ Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn anh. Hồi lâu, mới gật gật đầu: “Uh`m.”Anh lại dời đi tầm mắt, có chút không quá tự tại: “Tôi là bác sĩ, tất phải vì bệnh nhân phụ trách.”Mộ Thanh Vũ nghe được lời nói của anh lập tức chỉ là gật gật đầu: “Tôi biết rõ, cám ơn anh.”Mặc kệ anh có phải Mạc Thiểu Thần hay không, cô minh bạch này cùng chính mình không có một chút quan hệ rồi.Anh là Mạc Thiểu Thần, cô chỉ là em gái vợ anh.Anh không phải Mạc Thiểu Thần, kia cô chẳng qua là người nhà bệnh nhân anh.”Tôi đi.” Thanh âm Bác sĩ Tô vẫn rất lạnh như cũ, nhưng là đã có chút không được tự nhiên. Lập tức ra ngoài, bác sĩ Lý nhìn bác sĩ Tô thường xuyên đối với cô gái này chú ý, nhất thời cũng có chút tò mò.Ông nghi hoặc nhìn thoáng qua bác sĩ Tô, lại nhìn thoáng qua Mộ Thanh Vũ, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc kỳ dị.Trong lòng bác sĩ Tô có một loại cảm xúc không hiểu, lại tìm không thấy chút nào rõ ràng.Đi vào văn phòng bác sĩ mới vừa đi vài bước, di động trong quần áo vang, từ trong túi cầm ra điện thoại, trên di động nhảy lên là tên Tô Rừng Khải.”Uy. . .” Bác sĩ Tô không có xưng hô đối phương, chỉ là nhàn nhạt nói một chữ.” Con trai a, con về nước đã vài ngày, như thế nào vẫn chưa về nhà?” Thanh âm Tô Rừng Khải từ điện thoại di động đầu kia truyền đến. Nghe được ra ngoài, thanh âm của anh có chút lấy lòng.Trừ bỏ bác sĩ Tô tại trái tim ông tắc mạch máu cứu giúp ông mấy ngày nay ở nhà, sau đó anh lại một lần đi nước ngoài, sắp nửa tháng không còn có gặp mặt.”Con vẫn vội vàng công tác a.” Bác sĩ Tô thả chậm cước bộ.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com