Ngôn Tình

Chương 486 – . An Ủi (3)

Chương 486 – . An Ủi (3)

Editor: Quỳnh NguyễnLý Tông Dụ không làm sao quá quan tâm động thái Hoa Hạ quốc ( Trung Quốc), trái lại Tư Đồ Hiên cùng anh giải thích một phen. Nghe tới vị hôn thê Lãnh Vân Lâm tại trên tiệc cưới đã xảy ra bị người tập kích, sau đó lại bị một phụ nữ thiết kế kiều đoạn anh lập tức nổi giận.”Này cũng hơi quá đáng đi? Nào có hận gả như vậy? Này quả thực có thể có thể so với cái Long Ái Tình kia hơn.””Chuyện này, tôi đã giải quyết rồi.” Lãnh Vân Lâm mỉm cười. “Hơn nữa. . .”” Hơn nữa cái gì? “Hai người đối diện hỏi.Hơn nữa có khả năng tôi đã là cha đứa nhỏ bốn tuổi.Đương nhiên một câu này Lãnh Vân Lâm cũng không nói gì ra khỏi miệng. Vẫn lại là chờ kiểm nghiệm chứng minh rồi nói sau!Nhưng mà nghe được Mộ Thanh Vũ đang khóc, anh quả thật nỗi nhớ nhà giống như tiến!Anh lập tức đứng lên, coi như không có hai người đang kinh ngạc bên cạnh, trực tiếp gọi điện thoại liên hệ Trình Diệu Quân: “Giúp tôi đặt chuyến bay nhanh nhất! Tôi muốn trở về Yến thành!”Trình Diệu Quân tiếp qua điện thoại, lập tức tuần tra chuyến bay. Anh trái lại nói: “Tổng giám đốc, mười giờ buổi sáng ngày mai có chuyến bay, vị trí còn lại cũng phải đến chạng vạng rồi. Nhưng mà một chuyến bay này là trước tiên ở Hongkong chuyển chuyến bay rồi trở về Yến thành. Tính cả đi tới Yến Thành cũng phải đến tối rồi. Hơn nữa khoang hạng nhất cùng khoang thương vụ đã đặt đầy.””Liền chuyến bay này!” Lãnh Vân Lâm lập tức hạ đơn, anh hiện tại nỗi nhớ nhà giống như mũi tên! Hận không thể lập tức bay đến bên người Mộ Thanh Vũ!Nhưng mà hai người này trái lại không có đem chuyện tình anh rời đi trở thành cái gì quá phận. Vừa mới bọn họ không nghe lầm chứ? Lãnh Vân Lâm không chỉ là phải rời khỏi hơn nữa cư nhiên vì mau rời khỏi đặt một chuyến bay sớm nhất, không phải khoang hạng nhất rồi khoang thương vụ sau đó cư nhiên vẫn còn chuyển chuyến?Người nào cũng biết chuyển chuyến một phen lãng phí thời gian không nói, chủ yếu là mệt nhọc. Mà Lãnh Vân Lâm cư nhiên vì tiết kiệm chút thời gian đặt một chuyến bay này. . . .Anh tới cùng là có bao nhiêu yêu phụ nữ kia a!”Còn có, cậu giúp tôi tra một phen, Thượng Ân có phải đã xảy ra chuyện hay không?” Lãnh Vân Lâm thiếu chút nữa quên này, lập tức phân phó. Nếu Mộ Thượng Ân thực là con của anh mà liền ở phía sau gặp chuyện không may, Thanh Vũ khẳng định sẽ điên mất!Trình Diệu Quân mê hoặc một phen, Thượng Ân là ai? Chờ anh nhớ tới lập tức đáp ứng: “Tốt.”Này còn không có chứng minh Mộ Thượng Ân là con của anh tổng giám đốc liền kích động như vậy. Vạn nhất thực chứng minh Mộ Thượng Ân chính là con trai ruột anh, tổng giám đốc vẫn không thể đem toàn bộ tài sản chính mình đều đã nâng đến trên người tiểu gia hỏa này?”Uy, cậu cái này không phúc hậu thôi?” Lý Tông Dụ đứng dậy, cố ý làm bộ như không rất cao hứng.” Đúng a, chúng ta đây là tới nói chuyện làm ăn, cậu liền đi để cho chúng ta làm sao bây giờ?” Tư Đồ Hiên cũng đi theo ồn ào, anh là theo Lý Tông Dụ nói chuyện mà thôi.”Bây giờ đi Yến thành! Tôi làm ông chủ!” Lãnh Vân Lâm đứng lên. “Thật xin lỗi phụ nữ tôi đã xảy ra chuyện tôi tất phải trở về nhìn một cái!”Anh nói xong, mặc dù đang ở Yến thành, tâm đã bay đến Hoa Hạ quốc xa xôi, bay đến bên người Mộ Thanh Vũ!=========================Bên này, bệnh viện.Mộ Thanh Vũ cúp điện thoại, tâm tình tựa hồ nhiều mây chuyển quang đãng.Có lẽ là bởi vì đối với Lãnh Vân Lâm khóc, phát tiết rơi xuống cảm xúc cô tích góp, hiện tại cô cảm thấy được áp lực trên đầu vai không có lớn như vậy rồi. Hoặc là là vì Lãnh Vân Lâm gần như vụng về an ủi, để cho tâm tình của cô cũng trở nên ổn định.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com