Ngôn Tình

Chương 482 – . Lại Phẫu Thuật (3)

Chương 482 – . Lại Phẫu Thuật (3)

Editor: Quỳnh NguyễnBác sĩ Lý trấn định nói: “Tỷ lệ thành công là rất cao, nhưng là cô cũng cần phải chuẩn bị tâm lý, bởi vì giải phẫu sẽ phát sinh cái gì ai cũng đoán trước không được. Hơn nữa sau khi chấm dứt giải phẫu có phải còn có thể sản sinh phản ứng bài xích hay không liền khó mà nói rồi !””Bác sĩ Lý, tôi van cầu ông, nhất định phải cứu con tôi!””Tôi biết rõ.” Bác sĩ Lý nói với hộ sĩ, sau đó nhìn Mộ Thanh Vũ nói: “Tôi đi vào trước.”Mộ Thanh Vũ cầm lấy cánh tay bác sĩ Lý nói: “Bác sĩ Lý, cầu xin ông, làm ơn giải phẫu nhất định phải thành công!”Bác sĩ Lý một bên lấy ra tay Mộ Thanh Vũ vừa nói: “Tôi sẽ cố gắng.” Nói xong, xoay người trở lại trong phòng mổ.Rất nhanh phòng cấp cứu chuẩn bị tốt, Mộ Thanh Vũ nhìn đến bác sĩ Tô một mặt bình tĩnh nhanh chóng đổi tốt quần áo, kéo xuống khẩu trang, mang theo cái bao tay. Mộ Thanh Vũ lúc này mới phản ứng kịp, nhìn đèn phòng giải phẫu mở ra, cửa chính sắp khép lại, cô một cái bước xông lên, cầm lấy cánh tay bác sĩ Tô: “Van cầu anh! Cầu xin anh nhất định phải cứu bé!”Bác sĩ Tô nhìn cô một cái, nhìn đến đáy mắt cô cuồn cuộn cảm tình, anh lập tức gật gật đầu cực kỳ trầm nghiêm trang nói: “Giao cho tôi!”Sau đó anh lập tức đến gần phòng giải phẫu, đóng lại cửa!Cảnh tượng quen thuộc, đèn đỏ phòng giải phẫu lại sáng lên, Mộ Thanh Vũ tựa vào trên vách tường ngoài cửa tại phòng giải phẫu, theo vách tường chảy xuống, dùng hai tay gắt gao ôm chính mình, cô thậm chí bắt đầu trách mình, nếu không phải chính mình ngủ say, có lẽ, có thể càng sớm một chút phát hiện bệnh tình. . .Giờ phút này nội tâm Mộ Thanh Vũ chịu dày vò, cô áy náy mà lại đau lòng, chờ mong mà lại sợ hãi, mâu thuẫn, cô hi vọng, thời gian có thể chảy ngược, như vậy có phải có thể tránh đi toàn bộ hay không?Nhiều năm như vậy cái thời khắc này đều là chính cô một người yên lặng chịu được, tất cả khổ cùng nước mắt, đều đã chính mình nuốt về trong bụng!Mộ Thanh Vũ bắt buộc chính mình muốn trấn định, không ngừng nói với tự mình: Ân Ân không có việc gì, Ân Ân không có việc gì, bé một hồi là có thể ra ngoài rồi.Cô ngồi tại ghế ngoài cửa tại phòng giải phẫu, lưng thẳng tắp, tựa vào trên lưng ghế, hai cánh tay gắt gao ôm chính mình, lực lượng lớn làm đầu ngón tay trở nên trắng nhưng mà cô không có chút nào cảm giác, vẫn lại là gắt gao ôm chính mình như vậy.Cô gắt gao nhìn chằm chằm phòng giải phẫu, hận không thể một giây sau đèn đỏ liền biến thành xanh.Bỗng nhiên cửa mở, một cái y tá cầm đơn cho phép giải phẫu ra ngoài, Mộ Thanh Vũ vội vàng đứng lên đi đến bên cạnh y tá cầm lấy cánh tay của cô ấy hỏi: “Y tá, như thế nào? Hiện tại tình huống như thế nào?”” Người nhà Mộ Thượng Ân đúng không, xin trước ở đơn phẫu thuật ký tên.” Y tá hơi hơi dùng lực, nhưng không có tránh ra tay cô.Mộ Thanh Vũ tiếp nhận đơn cho phép giải phẫu, nhìn cũng không nhìn ký lên tên mình, nói tiếp: “Hiện tại tình huống như thế nào? Cầu xin các cô, cầu xin các cô nhất định phải cứu tốt bé, bé mới bốn tuổi!” Mộ Thanh Vũ vừa nói, vừa cầm lấy cánh tay y tá đong đưa.”Chúng ta nhất định sẽ cố gắng, xin cô ở bên ngoài chờ đợi.” Y tá nói xong dùng khí lực tránh ra tay Mộ Thanh Vũ.Mộ Thanh Vũ nhìn bóng lưng y tá xoay người rời khỏi, tim đập rất nhanh, cô cảm thấy được, giờ phút này trái tim của cô tần suất đập tựa hồ ở bên tai có thể nghe được rõ ràng.Mộ Thanh Vũ đi đến trước cửa phòng giải phẫu, sờ cửa phòng giải phẫu hi vọng cách Mộ Thượng Ân gần hơn một chút!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com