Ngôn Tình

Chương 48 – Đối Với Đối Thủ Luôn Đuổi Cùng Giết Tận

Chương 48 – Đối Với Đối Thủ Luôn Đuổi Cùng Giết Tận

một vị bộ trưởng tự mình đi xin lỗi một con bé, hạ thấp tư cách Diệp Thu Sinh như vậy đã như là cho Đường Mặc Trầmmặt mũi.Đáng tiếc là Đường Mặc Trầmcũng không vừa lòng.“Lo lắng đến tính tình con gái của ngài và tôi cho rằng cô ấy không thích hợp trong công việc nghiêmkhắc bộ quốc phòng, Diệp bộ trưởng nghĩ như thếnào?”Đường Mặc Trầmkhông phải là phái ôn hòa, đối với đồi thủ luôn luôn đuổi cùng giết tận, nể tình không phải là tính cách của anh.Diệp Thu Sinh không nói chuyện, trên mặt chỉ có thể cười theo.“Lời nói Đường bộ trưởng là đúng, nha đầu kia còn quá trẻ nên phải rèn luyện nhưng ngày mai tôi nói cho con bé viết đơn từ chức!”Nhíu mày đưa mắt liếc xéo con gái mình của một chút, ngữ khí Diệp Thu Sinh trầmxuống “Say rượu thành như vậy còn không đi về nghỉ?”“Tiểu thư, tôi đỡ ngài về nhà!”Thư ký vội vàng tiến lên đỡ lấy cánh tay Diệp Thiên Thanh, Diệp Thiên Thanh ngoan ngoãn nói xin lỗi nhưng không chấp nhận, ảo não bị thư ký đưa vềkhỏi cửa.“Các vị thật sự là xin lỗi, hy vọng không làmcác vị mất hứng.”Diệp Thu Sinh đưa tay trên bàn, bưng lên một ly rượu hai tay hướng mọi người kính một cái “Diệp mỗ, tự phạt mình một ly, coi như là tạ tội với mọingười.”Lão hồ ly này thật biết lấy lòng mọi người!Đây là sân nhà Đường Mặc Trầm, tại sao có thể cho Diệp Thu Sinh cướp đi danh tiếng được?“Lời nói của chú Diệp…”Bùi Vân Khinh cười cũng bưng lên một ly rượu, “Chuyện này đều bởi vì con mà ra nên phạt con mới đúng chứ, tại sao có thể cho chú uống đây?”Nâng lên ly rượu, cô cười lên, hướng mọi người kính một cái.“Ly thứ nhất xemnhư con xin lỗi với chị Diệp.”Ngửa đầu, cô đemly rượu một hơi uống cạn, khẽ nâng ngón tay gọi bồi bàn vội vàng bên cạnh nâng ly thứ hai.“Ly thứ hai, kính tất cả mọi người, Vân Khinh trong ngày thường rất ít khi thamgia bữa tiệc như thế này, lại không cẩn thận làmra chuyện như vậy, đúnglà thành thậtxin lỗi.”cô ngửa đầu uống chén thứ hai, ý bảo bồi bàn giúp cô đemthêmmột ly nữa.“Ly thứ ba…”Nhìn cô uống một ly lại một ly, Đường Mặc Trầmkhông khỏi âmthầmnhíu mày, tay duỗi ra muốn đoạt lấy ly rượu trong tay cô, hướng mọi người giơlên.“Ly thứ ba, Đường mỗ kính chư vị chúc mọi người thành công viên mãn!”Nâng chén đưa lên môi, namnhân khẽ ngửa đầu, rượu đến cổ họng.“Đến đây!”Ôn Tử Khiêmlập tức phụ họa: “Mọi người cùng nhau vì diễn đàn lần này, cụng ly!”“Vì diễn đàn kinh tế lần này thành công viên mãn, cụng ly!”“Cụng ly!”….Đường Mặc Trầmbuông tay xuống, hướng đến Ôn Tử Khiêmra hiệu bằng ánh mắt, Ôn Tử Khiêmhiểu ý nâng tay ý bảo dàn nhạc tiếp tục diễn tấu.Tiếng nhạc vang lên, yến hội lần nữa khôi phục như trước, bầu không khí hài hòa.Các khách quan sôi nổi, tản ra tụ nămtụ bảy tiếp tục trao đổi rồi đemchuyện Diệp Thu Sinh hồi nảy gạt đi.trên phố đã sớmcó lời đồn đãi là Đường Mặc Trầmcó thể sẽ tranh cử nhưng đây chỉ là nhạc đệmnho nhỏ, ở ngoài mặt là việc tranh cãi củahai cô gái nhưng người sáng suốt cũng nhìn ra được đây là chuyện của Đường Mặc Trầmcùng Diệp Thu Sinh, là hai người đang tranh cử chức vị tổngthống.Lần này đấu tranh, Đường Mặc Trầmtoàn thắng.Tình huống bây giờ không rõ, được sự ủng hộ của quân đội,Đường Mặc Trầmrõ ràng khả năng thắng có.Dưới loại tình huống như này, ai dámở trước mặt Đường Mặc Trầmmà Diệp Thu Sinh tùy tiện làmsao tốt đươc?“Tử Khiêm, cậu chiếu cố mọi người. Diệp bộ trưởng, Đường mỗ không thể tiếp được, thật xin lỗi!”Đường Mặc Trầmđưa tay dắt cổ tay Bùi Vân Khinh hướng cửa bước đi, Ôn Tử Khiêmlập tức đang cầmly rượu hướng đến mọi người.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com