Ngôn Tình

Chương 453 – . Bí Mật (

Chương 453 – . Bí Mật (

Editor: Quỳnh NguyễnLãnh Vân Lâm theo lực lượng Trình Diệu Quân tại trên cánh tay anh chậm rãi ngồi xuống.”Vân, anh Vân Lâm! Em không phải cố ý, em chỉ là muốn tại bên cạnh anh mà thôi!”Lãnh Vân Lâm trực tiếp ngắt lời Triệu Hiểu Huyên, nói: “Cô không phải cố ý, vậy hạ dược chén rượu kia lại làm sao có thể tự tay đưa cho tôi? Cô không phải cố ý lại làm sao có thể để cho người trong nhà cô đi tới khách sạn tìm chúng ta? Cô không phải cố ý, cô làm sao có thể tìm người muốn phá huỷ trong sạch Thanh Vũ!” Mỗi một chữ theo như lời Lãnh Vân Lâm đều đã giống một mũi tên, một cây một cây bắn tới trong lòng Triệu Hiểu Huyên!Hai tay Triệu Hiểu Huyên bịt lấy lỗ tai, lắc đầu, miệng không đắn đo nói xong: “Em không có! Thật sự! Em tối đa chỉ là muốn để cho Bình Đắc Ích chụp hai tấm ảnh mà thôi, em không muốn anh cường cô, càng không muốn để cho cô tự sát! Không là sai của em!””Kia cũng có thể nói, cô thừa nhận cô sự tham dự hãm hại Thanh Vũ?” Thanh âm Lãnh Vân Lâm bỗng nhiên thấp kém, mặc dù chỉ có một câu nhưng là lại như là áp đảo một cọng rơm rạ sau cùng của Triệu Hiểu Huyên, lập tức khiến cho cô ngũ tạng đều thiêu đốt!Lãnh Vân Lâm trực tiếp đi đến bên người Triệu Hiểu Huyên kéo ra hai tay của cô, nhìn ánh mắt cô nói: “Triệu tiểu thư, cô cảm thấy được trốn tránh có thể giải quyết vấn đề sao? Hoặc là, cô cảm thấy được, trốn tránh, tôi có thể buông tha cô sao?”Triệu Hiểu Huyên nhìn thẳng ánh mắt Lãnh Vân Lâm, tại trong ánh mắt anh Triệu Hiểu Huyên tựa hồ thấy quang mang thị huyết, cô rụt rụt trở tay cầm lấy tay Lãnh Vân Lâm. Cô cư nhiên khóc nói: “Anh Vân Lâm, anh Vân Lâm, em thật sự không phải cố ý, em lúc ấy cũng là bị ma quỷ ám ảnh, em không biết như thế nào, liền cùng Tuyền Lăng cùng nhau, Vân Lâm em thật sự không phải cố ý!”Cô bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nói: “Tuyền Lăng giúp em là vì cô thích anh trai em! Thật sự cô là vì muốn anh trai em hảo cảm cho nên mới trợ giúp em! Anh Vân Lâm, anh phải tin tưởng em!”Lãnh Vân Lâm ghét bỏ vung tay Triệu Hiểu Huyên, cau mày nói: “Sự tình đã đã xảy ra như thế, tổng yếu có người tới gánh vác kết quả! Vẫn lại là cô cảm thấy được tôi sẽ dễ dàng buông tha Tô Tuyền Lăng?”Nghe Lãnh Vân Lâm nói, Triệu Hiểu Huyên cảm thấy được chính mình đã không có đường lui, Lãnh Vân Lâm đã vươn tay ra, chỉ cần đụng tới chính mình, chính mình sẽ rơi xuống vách núi đen!”Vì cái gì? Vì cái gì?” Triệu Hiểu Huyên nhìn anh, tựa hồ có phần mất hết can đảm!Chính mình sở dĩ sẽ làm ra nhiều lỗi như vậy, sẽ mắc thêm lỗi lầm nữa đều đã là vì Lãnh Vân Lâm, bởi vì muốn đạt được người đàn ông này nhưng là sau cùng chính mình không có được ngược lại cách anh càng ngày càng xa, còn có cán chuôi ở trong tay anh, về sau chính mình sẽ trở thành quân cờ của anh, vẫn lại là con rối, đều đã không phải chính mình có thể làm chủ rồi !Cô rốt cục phát hiện, chính mình chọc giận là lão hổ ăn thịt người mà không phải con mèo vẫn sống an nhàn sung sướng!Cô không còn có khí lực, tựa hồ giờ phút này đã bị đóng tại trên ghế không thể nhúc nhích!”Em yêu anh, từ nhỏ em liền thích anh, trong lòng em chỉ có anh! Nhưng mà anh vì cái gì sẽ thích Mộ Thanh Vũ? Cái Mộ Thanh Vũ kia!””Im miệng! Chỉ bằng cô cũng xứng cùng Thanh Vũ đánh đồng?” Trước nói nhiều như vậy, Lãnh Vân Lâm đều không có nổi giận, chỉ có một câu này anh quả thật giận dữ!Mắng anh cái gì đều đã có thể nhưng là mắng Thanh Vũ chính là không được!”Anh cho là Thanh Vũ của anh là cái gì thứ tốt?” Bỗng nhiên, Triệu Hiểu Huyên nói một câu như vậy!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com