Ngôn Tình

Chương 438 – . Cha Con (1)

Chương 438 – . Cha Con (1)

Editor: Quỳnh NguyễnPhí tổn 30 vạn phẫu thuật mặc dù cô đã đổi tiền mặt chi phiếu Lãnh Vân Lâm, hơn nữa bảo tồn vào tài khoản chính mình. Nhưng mà bởi vì lấy khoản tiền lớn như vậy nhất định phải hẹn trước ngân hàng một ngày. Cô mấy ngày hôm trước vốn định hẹn trước lại bởi vì bác sĩ Tô vẫn không trở về cho nên chỉ có thể kéo dài.May mà ngày hôm qua cô cũng đã hẹn trước ngân hàng tính toán hai ngày này đi cầm. Bác sĩ Lý nói không phải hôm nay chính là ngày mai bác sĩ Tô sẽ trở lại, như thế xế chiều hôm nay đi cầm tiền vừa lúc!Nghĩ tới đây, cô lập tức gật gật đầu: “Tôi biết rõ.”Hai người bàn bạc bệnh con trai một trận, Mộ Thanh Vũ mới ra ngoài.Nhưng mà lúc cô trở lại trước phòng bệnh con trai, đẩy ra cửa phòng bệnh lại phát hiện: Không thấy con trai nữa!”Ân Ân!” Mộ Thanh Vũ ngây người, cô lập tức chạy vào đi, trong phòng bệnh không có một bóng người. Đi đến toilet, cũng không có người!Mộ Thanh Vũ lần này vội muốn chết, cô lập tức chạy đến trong hành lang, trong hành lang người tới tới lui lui không ít, nhưng mà con trai a?Cô cầm lấy một cái hộ sĩ: “Cô xem đến Mộ Thượng Ân phòng bệnh 1712 chưa?”Hộ sĩ hướng bên trong đưa mắt nhìn: “Không có a. Tôi không biết.”Lần này Mộ Thanh Vũ quả thực muốn điên rồi! Con trai, con trai chạy đi nơi đâu a!Cô lập tức chạy đến trước sân khấu đi, tìm được hộ sĩ trực ban: “Hộ sĩ, con tôi không thấy nữa!””Cái gì?” Mấy cái hộ sĩ cũng sửng sốt. “Có phải đi chơi hay không a?””Tôi không biết, tôi chỗ nào đều đã tìm không thấy anh! Bé chỉ có bốn tuổi, vạn nhất bé xảy ra chuyện gì. . .” Mộ Thanh Vũ gấp sắp khóc!Cô hối hận, sớm biết rằng như vậy, cho dù bỏ lại Lãnh Vân Lâm một người cô cũng tuyệt đối sẽ không rời khỏi bên người con trai! Cô cho rằng con trai tại bảy giờ buổi sáng truyền nước ngủ thật say, chính mình đi kêu hô Lãnh Vân Lâm một phen lập tức liền trở lại, mới có thể sai thời gian.Ai biết, Ân Ân cư nhiên chạy ra ngoài chơi!Nếu là con trai xảy ra một chút vấn đề cô tuyệt đối tha thứ không được chính mình!Mấy cái hộ sĩ nhìn nhìn đây đó, cũng lập tức không nói hai lời: “Cô đừng vội, tôi thông báo radio một phen. Nếu có người nhìn đến con trai của cô để cho anh mang theo con trai của cô trở về. Chúng ta cũng đi tìm điều tra theo dõi, xem bé chạy đi nơi đâu rồi.”Mộ Thanh Vũ gật gật đầu, trong lòng gấp đến độ sắp điên rồi!”Con trai của cô tên gọi là gì? Bao tuổi rồi? Mặc cái quần áo gì?”Mộ Thanh Vũ lập tức gật đầu: “Con tôi kêu Mộ Thượng Ân, phía trên mặc áo khoác in hoa, phía dưới mặc quần bò. Bé chỉ có bốn tuổi. . .”Một câu chưa hết, cô thiếu chút nữa gấp ra nước mắt!Ân Ân, con nghìn vạn lần không cần có việc a!=========================Dưới lầu, căn tin.Nơi này, nghe không được thanh âm radio, trong tay Lãnh Vân Lâm đốt một điếu thuốc lại không hít vài ngụm, chỉ là cau mày có chút khó chịu.Sữa đậu nành trên bàn đã sắp lạnh, Lãnh Vân Lâm chờ ở một bên có một chút kỳ quái.Mộ Thanh Vũ phải đi lấy một cái đông tây mà thôi như thế nào chậm như vậy? Anh dương lên đồng hồ, cô đi đều nhanh nửa giờ, chính mình một phần điểm tâm sáng đã sớm ăn xong rồi.Anh có phần không kiên nhẫn dùng tay thon dài gõ cái bàn, vừa mới muốn lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện thoại cho Mộ Thanh Vũ.Đột nhiên anh nhìn đến một bóng dáng nho nhỏ lung lay thoáng động đi tới. Bé vừa vặn nhanh đi đến cái bàn bên cạnh chính mình, phía sau của bé theo một đoàn người.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com