Ngôn Tình

Chương 436 – . Anh Trở Lại (1)

Chương 436 – . Anh Trở Lại (1)

Editor: Quỳnh NguyễnMà Lý Tiêu Nhiên nhìn theo cô đi xa, anh ý thức được chính mình nên là đuổi theo, nhưng mà lại không biết nên mở miệng như thế nào, chỉ có thể đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cô dần dần đi xa, trong lòng cũng mờ mịt giống tuyết hạ xuống.Chỉ là bọn họ người nào cũng không có phát hiện là, một trận cameras đã vừa mới chụp cảnh tượng bọn họ cùng một chỗ tiếp xuống!=========================Vừa rạng sáng ngày thứ hai.Bởi vì say rượu cùng vận động quá, lại ăn thuốc ngủ, Lãnh Vân Lâm cả đêm đều đã ngủ thật sự là an ổn.Anh chưa mở to mắt theo bản năng để tay qua một bên, trống không.Anh nghi hoặc nhíu nhíu mày, tỉnh lại xem đến bên cạnh giường không có một bóng người. Chăn lạnh lẽo tựa hồ cũng không có dấu vết người nghỉ ngơi quá!Lần này anh lập tức từ đầu giường ngồi dậy!Trong phòng một mảnh sạch sẽ, quần áo của anh còn ở một bên, nhưng mà Mộ Thanh Vũ người này lại không thấy nữa!Anh không nói hai lời, nắm lên một kiện quần áo mặc lên, vừa mặc vừa nói: “Thanh Vũ! Thanh Vũ?””Làm sao vậy?” Bên ngoài, Mộ Thanh Vũ đẩy cửa vào.Cô tối qua cùng Lý Tiêu Nhiên tan rã trong không vui, sau đó trước lén về tới Lãnh Vân Lâm bên này, thấy được anh còn đang tại nghỉ ngơi, chính mình mới nhẹ nhàng thở ra.Nói thật, cùng Lý Tiêu Nhiên xung đột chính cô đã có chuẩn bị trước.Mặc kệ cô là vì cái gì, nhưng là cô lựa chọn lấy phương thức như vậy tới thu hoạch tiền tài cũng đã làm tốt tính toán bị chán ghét mà vứt bỏ.Nhưng mà lại vẫn có một sự tình là cô quên, tỷ như điều chỉnh đồng hồ báo thức Lãnh Vân Lâm một phen để cho anh bảy giờ mới tỉnh.Sáu giờ, cô là muốn chiếu cố Ân Ân.Lãnh Vân Lâm thấy được cô, rốt cục thở phào nhẹ nhõm. Anh mỉm cười: “Em chạy đi nơi đâu rồi hả ?””A…, cảm thấy được ở trong phòng ngốc chán ra ngoài đi tới.” Cô tự nhiên sẽ không nói chính mình đi Ân Ân nơi đó rồi.”Anh bồi em cùng đi?” Anh lập tức nói.Lần này, Mộ Thanh Vũ hoảng sợ! Cô cũng không hy vọng Lãnh Vân Lâm lưu lại, tốt nhất, có thể lập tức trở lại!”Vân Lâm, anh vẫn còn công việc đi?” Cô cố ý nói, ” Anh có biết, tại nhà anh hình tượng của em đã không làm sao tốt. Em không nghĩ muốn lưu lại một thanh danh không tốt nói em chậm trễ công tác của anh! Hơn nữa hôm nay không phải anh còn có việc sao? Muốn đi bồi cái bạn bè Mĩ quốc kia đúng không?”Lãnh Vân Lâm nghe được lời của cô, ngược lại nở nụ cười.” Tốt tốt, em yên tâm, em tuyệt đối không phải cái loại hồng nhan họa thủy hại nước hại dân này!” Anh cười. “Theo giúp anh đi ăn sớm một chút đi!”Mộ Thanh Vũ lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, hai người thu thập một phen, vừa mới đi đến dưới lầu, điện thoại Mộ Thanh Vũ đã bị gọi rồi.Cô nhíu nhíu mày, nhận nghe điện thoại: “Uy?””Là cha mẹ bạn nhỏ Mộ Thượng Ân sao? Lý bác sĩ chúng tôi có chuyện nghĩ muốn nói với cô về bệnh của bạn nhỏ Mộ Thượng Ân!””Thanh Vũ, làm sao vậy?” Lãnh Vân Lâm còn có điểm kỳ quái, đi tới nhìn cô.Mộ Thanh Vũ sắc mặt khẽ biến, cô lập tức gật đầu: “Tôi biết rõ.”Lập tức cô nói: “Vân Lâm, có người gọi điện thoại nói, trước cửa thang máy nhặt được gì đó của em muốn em khẩn trương đi lấy.””Như vậy a, anh cùng em đi.”Mộ Thanh Vũ làm sao làm cho Lãnh Vân Lâm bồi cùng đi a? Cô lập tức nói: “Không cần. Anh làm việc đi thôi, chậm trễ anh liền không tốt.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com