Ngôn Tình

Chương 430 – . Gặp Nhau, Chia Lìa (7)

Chương 430 – . Gặp Nhau, Chia Lìa (7)

Editor: Quỳnh NguyễnCô giữ chặt tay anh, chậm rãi đụng lên, chủ động hôn lên môi của anh.Môi của anh nhiều đàn hồi, mềm mại cũng không đơn bạc, bởi vì uống rượu mà đỏ sẫm có vẻ có chút yêu nghiệt. Môi của cô mềm mại mà lạnh lẽo, chủ động nhô ra để cho anh huyết dịch sôi trào, tình cảm như là thủy triều rất nhanh mãnh liệt. Vươn ra cánh tay hữu lực ôm lấy đầu của cô, hôn sâu. Thân thể anh trầm xuống, đè cô tại khăn trải giường thở gấp, rơi vào bên tai bên gáy cô lại vì sợ hãi lộng thương cổ của cô, hôn môi kia giống như chuồn chuồn lướt nước.Theo hôn môi anh từ từ dời xuống, bàn tay to của anh cũng tiếp theo chuyển hoán địa điểm, vuốt ve thân thể cô mềm mại. Tê dại run rẩy truyền đến từ địa phương anh tiếp xúc, tinh tế như điện lưu, “Đùng đùng”, trong nháy mắt đi khắp toàn thân.Bỗng nhiên mở to đôi mắt, nhìn đến gương mặt anh nhiễm lên đỏ ửng, phấn khởi than nhẹ. Tiếp theo một trận động tác kịch liệt, cô chưa nói ra khỏi miệng hóa thành nỉ non . . .Tích góp nhiều nhiệt tình như vậy đều đã hóa thành tiểu thú vào lúc này lần lượt tiến công, giống như có được cô chỉ là một loại bản năng cùng khát vọng bẩm sinh …Trước mắt cô một mảnh sương mù, ở một khắc này cơ hồ đã hoàn toàn phân không rõ cô thân ở phương nào, đi tới đâu.”Thanh Vũ. . .”Anh tại bên tai cô nhẹ nói, trong cơ thể thủy triều quay cuồng, sớm vượt qua phạm vi lý trí cô có thể thừa nhận.Cô ôm thân thể mạnh mẽ phía trên, ngón tay thon dài bởi vì quá kịch liệt mà khảm vào anh lưng, tại nhiệt tình hôn xuống, rốt cục quên toàn bộ, đúng sai, quá khứ, hiện tại, hoặc là tương lai.Bra của cô đáng thương tội nghiệp treo tại mép giường. Lại đang chấn động, chậm rãi rơi đến trên sàn nhàTại lúc cô toàn bộ đầu nhập, di động của mình đã bị cài thành im lặng chấn động rất lâu cũng không bị tiếp lên.Sau cùng, rốt cục tại góc hắc ám nào đấy từ từ yên tĩnh, quy về yên lặng.=========================Mộ Thanh Vũ từ trong phòng tắm đi tới, Lãnh Vân Lâm bên ngoài đã ngủ thiếp đi.Thuốc trên bàn, thuốc ngủ cùng thuốc tỉnh rượu đều đã uy anh uống vào tiếp xuống.Anh mặc dù say không phải cực kỳ nghiêm trọng, nhưng mà cồn thêm vận động lại thêm dược lực thuốc ngủ rốt cục để cho anh ngủ thật say.Tóc của cô đã sấy khô, nhẹ nhàng ngồi bên mép giường nhìn anh trầm tĩnh ngủ. Lãnh Vân Lâm ngủ giống như là đứa nhỏ an tĩnh. Khóe môi mỏng nhạt hơi hơi nhếch lên, mi tâm nhẹ nhàng nhăn lại, cho dù đang ngủ đều đã không an ổn.Ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua mi tâm của anh giống như muốn đưa anh hơi nhíu mày san bằng. Mắt dần dần bốc lên một chút cảm giác khó nói lên lời, nhưng mà tất cả cảm xúc này lại bị cô áp chế.Cô nhẹ nhàng cúi đầu, môi, dần dần tiếp sát khóe môi anh.Môi mềm mỏng mang theo độ cong, có ôn nhu nhàn nhạt truyền đến, là hơi thở anh ấm áp. Cô hơi hơi trợn mắt, tầm mắt nhàn nhạt tại lông mi dài mà dày lưu chuyển, tại dưới đèn đầu giường màu vàng phảng phất giống nắng ấm buổi chiều truyền đến an tâm. Sợi tóc của cô nhẹ nhàng buông rơi tại gương mặt anh, có chút ngứa, anh tựa hồ cảm giác được cái gì, lông mi dày cũng hơi hơi run rẩy lại thủy chung không có mở mắt.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com