Ngôn Tình

Chương 40 – Giống Như Vườn Địa Đàng, Dụ Dỗ Anh Đi Thử Một Lần

Chương 40 – Giống Như Vườn Địa Đàng, Dụ Dỗ Anh Đi Thử Một Lần

Giống như ước chừng của Bùi Vân Khinh, lúc Đường Mặc Trầmtỉnh đã là hai giờ sáng.Mắt mở to không còn đau đầu, sốt cao đã hạ giống như ăn no rồi ngủ một giấc, cả người đều thoải mái.Cảmgiác được cánh tay có người nắm, anh nghiêng mắt nhìn sang thì bên giường thấy Bùi Vân Khinh.trên tay truyền dịch đã rút, cô nghiêng người ngủ bên cạnh anh, trên người còn mặc bộ đồ ban ngày, bàn tay nắmlấy tay anh, tay kia dùng khăn lau mồhôi cho anh.đã tắt đèn, chỉ còn để ánh đèn ngủ nhỏ màu vàng vốn ánh đèn màu vàng đã mờ ảo chiếu lên gò má nhu hòa của cô cùng khuôn mặt tinh xảo của cô, câybút đã tháo ra, sợi tóc tùy ý tán loạn trên giường cùng sườn mặt cô, vốn dĩ khuôn mặt đã tinh xảo càng phát ra dịu dàng.Con nhóc kia thế nhưng đã chămsóc anh cả đêm.Đường Mặc Trầmnhíu mày, cẩn thận lấy cánh tay ra, muốn ômcô đemlên giường.anh vừa mới có động tác thì cánh tay liền ômchặt hơn, cả người theo cơ thể anh tiếp cận.Khi đó, con nhóc này cứ thấy ác mộng, ban đêmkhông dámngủ vì anh không quen thuộc, thà rằng cả người chui vào góc, ngủ đến hừng sángcũng không tìmanh giúp đỡ.Ngẫu nhiên anh phát hiện ra được, mỗi đêmvẫn luôn đến phòng cô ngồi bên giường thời điểmcô thấy ác mộng sẽ đưa tay ra.Khi đó, cô ômcánh tay anh mới bình yên ngủ đến sáng.….Nhớ lại kỉ niệmtrước kia, Đường Mặc Trầmlòng tràn đầy ôn nhu.nhẹ nhàng kéo chăn, cẩn thận đắp đến người cô, anh giơ bàn tay lên đemtóc rối trênmặt ra sau tai.Ngón tay lơ đãng chạmđược chỗ mền mại của tai, cảmgiác đầu ngón tay là da thịt mềmmại kia. anh kìmlòng không được nâng ngón cái, nhẹ nhàngvuốt trên mặt cô, tầmmắt dừng lại môi cô.Dưới ánh đèn, đôi môi nhỏ nhắn người con gái giống như chốn bồng lai, dụ dỗ hắnthử một lần.Ngón tay cái giống như ý chí của chính mình lớn hơn, nhẹ nhàng rơi trên môi cô.Môi cô thật mềmgiống như dùng lực một tí sẽ phá, làmcho anh không thở được, thân thể anh chậmrãi hướng đến gần cô.‘Đường Mặc Trầm, ngươi đừng quên anh là chú của cô ấy!’Sâu trong tâmtrí cô âmthanh nhỏ liền bật ra.Người đàn ông lập tức giống như đá.một lần nữa giống như đi vào cõi thần tiên, these này mới chú ý anh gần đến mặt côtrong gang tấc.Đường Mặc Trầmnhanh chóng ngẩng mặt lên, vốn dời mặt đi nhưng môi lại để trán cô.Môi dưới cảmgiác làn da người con gái trơn bóng và mềmmại, Đường Mặc Trầmliền ngẩn ra hai giây.Đưa tay tắt đèn, một lần nữa anh quay về trên gối, trong đầu liền đưa ra một nghi vấn thật to.Chú đã hôn trán mình, có thể quá giới hạn sao?không tính!Tuyệt đối không tính!Đêm.Vô cùng imlặng.Trong phòng, chỉ có âmthanh hô hấp của cô và anh.Hô hấp của Bùi Vân Khinh rất nhẹ, nhưng cảmgiác của anh mẫn cảm, nên không chỉ nghe hơi thở nhẹ nhàng của cô mà còn hơi thở xẹt qua cánh taycủa anh, cách áo somi như cảmgiác được độ nóng trên cánh tay và tóc gáy như chạmđiện, lập tực thẳng đứng lên.một mực âmthầmnhíp môi, trên môi vẫn còn cảmnhận được xúc cảmtiếp xúc với môi cô.Vừa ý thức được mình đang có ý nghĩa không đúng hướng, Đường Mặc Trầmthở dài chậmrãi rút ngón tay cô, mở chăn đang đắp trên người, lập tứcbước ra khỏi phòng ngủ chính.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com