Ngôn Tình

Chương 395 – . Cảm Giác Nhà (4)

Chương 395 – . Cảm Giác Nhà (4)

Editor: Quỳnh NguyễnMộ Thanh Vũ cảm kích gật gật đầu, cô biết Lý Tiêu Nhiên lưu không gian cho cô, sợ chính mình không được tự nhiên. Cô từ trong lòng cảm kích một tháng này, Lý Tiêu Nhiên đối với Mộ Thượng Ân cẩn thận chiếu cố, đồng dạng, cũng cảm kích phân tâm anh đối với chính mình này.Hai người trong lúc đó trao đổi ánh mắt, Mộ Thanh Vũ dùng ánh mắt biểu đạt lòng biết ơn, Lý Tiêu Nhiên còn lại là dùng ánh mắt biểu đạt tâm ý.Lý Tiêu Nhiên từ trên ghế sofa đứng lên, đi phòng bếp bận rộn, mà Mộ Thanh Vũ còn lại là kéo ra Mộ Thượng Ân, để cho bé đứng ở trước mặt mình, từ đầu đến chân tỉ mỉ nhìn một lần.Ân Ân tựa hồ có một chút cao, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng béo lên một chút, hơn nữa làn da trắng trắng, vừa thấy liền biết Lý Tiêu Nhiên đem bé chăm sóc cực kỳ tốt.Hơn nữa Lý Tiêu Nhiên không có đánh điện thoại nói qua Ân Ân phát bệnh, chứng minh gần đây thân thể bé khỏe mạnh, cũng tốt, này cũng vì làm phẫu thuật đặt một cái thời cơ tốt.Mộ Thượng Ân thành thành thật thật đứng ở kia, tùy ý mẹ đánh giá chính mình, mà “Mẹ” cái từ này là từ trong TV học.Bé lấy lòng ôm Mộ Thanh Vũ nói: “Mẹ, mẹ rốt cục trở lại, con có thể tưởng tượng mẹ rồi !”Mộ Thanh Vũ cảm thụ được tay nhỏ mềm mại trên cần cổ mình, còn có một đoàn mềm mại trong lòng này, cảm thấy được tựa hồ tâm không an ổn lập tức tìm được dựa vào, tâm phiêu bạc lập tức tìm được phương hướng toàn bộ cố gắng đều đã tìm được nguyên do phấn đấu, mà cố gắng được đến toàn bộ, có người cùng cô chia sẻ.”Ân Ân, mẹ cũng nhớ con, mẹ đáp ứng con về sau lại cũng không đi công tác lâu như vậy, tốt sao?” Mộ Thanh Vũ nhìn Mộ Thượng Ân nói.”Thật sự? Mẹ không gạt người?” Mộ Thượng Ân nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn thật sự nhìn Mộ Thanh Vũ nói.”Đương nhiên rồi, mẹ khi nào thì đã lừa gạt con!” Mộ Thanh Vũ ôn nhu nói, giờ phút này quanh thân cô tản ra quang mang người mẹ.Vầng sáng rất lớn mà hào quang cực mạnh bao phủ tại trên người Mộ Thượng Ân, giờ phút này bé cũng giống một cái tiểu thiên sứ ngây thơ.Lý Tiêu Nhiên đi tới phòng khách, nhìn hai người mẹ con tản ra hào quang trên sofa cảm thấy được tâm chính mình giờ phút này bị lấp tràn đầy, lại cảm thấy được chính mình may mắn như vậy có thể gặp được bọn họ.”Thanh Vũ, Ân Ân, ăn cháo, tới rửa tay.” Nói xong, đi đến trước sofa kéo tay nhỏ Mộ Thượng Ân.Tay trái Mộ Thượng Ân bị Lý Tiêu Nhiên nắm, tay phải bị Mộ Thanh Vũ nắm, giờ phút này ba người này thật sự giống người một nhà tương thân tương ái.Mộ Thượng Ân ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn xem Mộ Thanh Vũ, lại nhìn xem Lý Tiêu Nhiên, bỏ ra tay hai người, vừa chạy vừa nói: “Bản thân con đi rửa tay.”Nói xong nhanh như chớp không thấy nữa, lưu lại Mộ Thanh Vũ cùng Lý Tiêu Nhiên mặt đối mặt liếc nhìn nhau nở nụ cười.”Lý Tiêu Nhiên, anh đừng để ý, Ân Ân có đôi khi chính là nghịch ngợm như vậy.” Mộ Thanh Vũ có chút xấu hổ nói.Ánh mắt Lý Tiêu Nhiên sáng quắc nhìn Mộ Thanh Vũ, vươn tay vén tóc Mộ Thanh Vũ đặt ở sau tai, nói: “Không có việc gì, Ân Ân là đứa bé ngoan có hiểu biết.”Mộ Thanh Vũ thấy bàn tay Lý Tiêu Nhiên duỗi ra, có phần xấu hổ, hơi hơi lui ra phía sau một bước vén tốt tóc chính mình: “Em cũng đi rửa cái tay.”Nói xong, trước một bước rời khỏi sô pha, Lý Tiêu Nhiên nhìn bóng lưng Mộ Thanh Vũ càng phát ra nhỏ gầy, cúi đầu nhìn nhìn tay chính mình vừa rồi vuốt ve tóc cô. Đầu ngón tay còn lưu lại tiếp xúc mềm mại như tơ.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com