Ngôn Tình

Chương 39 – Thua Trong Tay Con Bé Này?

Chương 39 – Thua Trong Tay Con Bé Này?

Cung Quảng HằngBùi Vân Khinh quả nhiên thần nhân vậy!Ôn Tử Khiêmtrừng mắt và trong lòng âmthầmcảmthán.“Chuyển giá áo đến mép giường để treo bình dịch.”Bùi Vân Khinh rất tự nhiên ra lệnh, Ôn Tử Khiêmvội vàng đi tới, anh ta làmy chang vừa đemgiá áo đến mép giường xong thì trên giường âmthanh củavị kia vang lên.“Máy tính!”“Tôi lập tức lấy giúp ngài!”Ôn Tử Khiêmvội vàng xuống dưới lầu đemmáy tính lên, rồi khởi động máy quay màn hình sang hướng của Đường Mặc Trầm.Đường Mặc Trầmđang tựa vào gối rồi nghiêng mắt xemvà làmviệc, Bùi Vân Khinh ngoắc ngoắc khóe môi, đembình dịch treo trên giá áo, lấy tay tráicủa anh đang làmviệc châmkimvào để bình dịch chảy vào.Cẩn thận giúp anh kéo tay áo xuống, cô đemmáy tính khép lại.“hiện tại, anh buồn ngủ!”Đường Mặc Trầmnhíu mày.“Đừng làmrộn!”anh làmtheo lời nói của cô, thì con nhóc này sẽ được voi làmtiên?“anh mệt!”“anh không mệt!”“Emnói anh mệt!”Đường Mặc Trầmnhíu mày còn muốn nói gì, nhưng cơn buồn ngủ ập đến cũng đã tập thượng tâmđầu, anh kìmlòng không được ngáp một cái.“Emđã nói anh mệt mà!” Đemmáy tính đưa cho Ôn Tử Khiêm, Bùi Vân Khinh cười lớn rồi lấy gối sau lưng Đường Mặc Trầmđể anh nằmxuống rồiđẩy chăn “Ngoan, ngủ đi!”Tiếng nói vừa phát ra, Đường Mặc Trầmđã chậmrãi mắt hai mắt lại.Bên cạnh tròng mắt của Ôn Tử Khiêmđã muốn rớt ra ngoài.Này… Đây quả thực là ma thuật mà!“Tiểu thư, ngài như thế nào làmnhư vậy?”Bùi Vân Khinh đemống tiêm, hướng Ôn Tử Khiêmgiơ lên.“Thuốc an thần, 8mg!”cô chỉ biết anh sẽ không ngoan ngoãn nghỉ ngơi nên đã sớmkê thêmtên thuốc này, vừa mới thần không biết quỷ không hay đã tiêmvào cho anh.“cô….” Ôn Tử Khiêmhít sâu một hơi “cô dámlàmchuyện xấu với bộ trưởng, nếu ngài ấy biết….”Quay mặt chông lại tầmmắt Ôn Tử Khiêm, Bùi Vân Khinh thản nhiên mở miệng “anhấy sẽ không biết bởi vì sẽ không có ai biết ngoài anh và tôi cả.”Ôn Tử Khiêmhơi ngạc nhiên “Nhưng mà…”Đúng là nói dối với Đường Mặc Trầm, sự việc như thế này chưa bào giờ từng làm.Bùi Vân Khinh câu môi, tinh thần vui vẻ, vẻ mặt và cả người vô hại.“Nếu như anh dámnói, tôi liền nói với anh ấy là chủ ý của anh, anh nói anh ấy tin tôi hay tin anh đây?”Chống lại ánh mắt của anh, Ôn Tử Khiêmrõ ràng đây là ánh mắt vô tội nhưng nụ cười lại giảo hoạt.Cho dù tâmtrí lúc này của Ôn Tử Khiêmrất mơ hồ, nhưng cũng không phản bác chủ ý này.Nháy mắt kia làmcho lòng anh ảo não.anh là đồ đệ mà Đường Mặc Trầmđắc ý nhất, cũng tự nhận cũng tự nhận là cơ trí hơi người thế nhưng thua trong tay con nhóc này.“Cho nên…” Bùi Vân Khinh cầmlấy khăn trên mặt Đường Mặc Trầm“Chúng ta còn chưa nói đúng sai, đúng không thư lý Ôn?”Ôn Tử Khiêmkhóe môi co giật, chỉ có thể mặc cho thua.“Dạ, tiểu thư!”“Đại khái chú nhỏ sẽ ngủ đến rạng sáng hômsau, tôi sẽ truyền cho anh ấy thêmmộtlọ gluco, cơmchiều không ăn sẽ không sao. anh cũng mệt rồi cũngnên đi nghỉ đi mai rồi hẳn đón anh ấy.”“Dạ!”Ôn Tử Khiêmcung kính đáp một tiếng, rồi rời khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cửa lại. Bước đến cầu thang thì dừng lại.một nămtrước, Đường Mặc Trầmđiều Ôn Tử Khiêmđến làmthư ký.Ở trong ấn tượng của Ôn Tử Khiêm, Bùi Vân Khinh bất quá là kiểu người tùy hứng không hiểu chuyện, anh đối xử khách khí với Bùi Vân Khinh chỉ vìĐường Mặc Trầm.Nhưng cái nháy mắt làmcho anh tự nguyện phục tùng giống như phục tùng Đường Mặc Trầm.Ôn Tử Khiêmơi Ôn Tử Khiêm, mình như thế nào dây thần kinh làmsai rồi!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com