Ngôn Tình

Chương 386 – . Ôn Nhu (3)

Chương 386 – . Ôn Nhu (3)

Editor: Quỳnh NguyễnCó đôi khi thoáng nghiêng đầu, mềm nhẹ nắm lên một bó to tóc đen tại lòng bàn tay anh chậm rãi lướt qua như là một nhánh sông vĩnh viễn không ngừng chảy.Anh thích cô.Chưa từng có bất luận cái một khắc gì so với hiện tại, cô có thể cảm giác được anh thích cô.Hơn nữa.Không biết là vì do thổi tóc hay là vì cái khác.Cô cảm thấy được, tóc của cô ấm áp, tâm cũng ấm áp.Trong phòng bệnh rõ ràng có hai cái giường, nhưng mà Lãnh Vân Lâm thu thập xong toàn bộ lại cứ cùng cô chen lách cùng một chỗ.Cô nghĩ muốn mở miệng nói chuyện, Lãnh Vân Lâm lại cố ý nói: “Hai người cùng một chỗ, ấm áp.”Anh là cái loại người sợ lạnh này sao?Nhưng mà lúc hai người đồng thời nằm cùng một chỗ, anh cư nhiên rất nhanh xốc lên chế phục bệnh của cô.Mộ Thanh Vũ nghĩ muốn kinh hô, người nầy, chẳng lẽ ở phía sau, đều muốn. . .Nhưng mà rất nhanh, cô liền đánh mất băn khoăn.Anh cũng không có túm quần bông rộng lùng thùng của cô mà chỉ là tại trên địa phương bị dấu tay người nắm bắt xanh tím dưới quần áo cô rộng rãi, lưu luyến không đi.Anh chui đầu tại địa phương bụng mềm mại, không ngừng gặm cắn, mãi đến một cái dấu vết mới che dấu vết cũ. Rất nhanh trên dưới toàn thân của cô đều đã chỉ có vết cắn anh lưu lại mà đã không có dấu tay người kia tàn sát bừa bãi.Người đàn ông này. . . Mộ Thanh Vũ cũng không biết là nên khóc hay nên cười, cô vào thời điểm ban đầu, như thế nào liền không phát hiện, anh có dục chiếm hữu mãnh liệt mà biến thái như vậy?Chẳng lẽ mấy thư ký trước đều đã là như vậy sao?Mà Lãnh Vân Lâm sau khi để lại dấu vết của anh mới chậm rì rì đứng lên. Anh vẫn lại là sợ thương tổn đến cổ của cô, khoa tay múa chân hồi lâu mới khoa tay múa chân ra tới một người cô ôm vào trong lòng, mà lại để cho cô hoạt động, thoải mái thở dài.”Về sau gặp loại tình huống kia em lại cũng không cần làm chuyện điên rồ rồi.” Anh lòng còn sợ hãi mở miệng. Nhớ tới cô toàn thân là máu núp ở góc, trong lòng lại vẫn rầu rĩ phát đau.Cô mềm mại gật đầu, không biết là vì hấp thu nhiệt độ cơ thể của anh hay là vì anh loại bá đạo ôn nhu này cho cô cảm giác cực kỳ an tâm.”Còn có. . . Về sau, không có việc gì không phải rời khỏi tầm mắt của anh!” Lãnh Vân Lâm vẫn còn không có thể phán định, chuyện tình bây giờ là có người hãm hại cô hay là có người hãm hại anh. Vạn nhất là nhằm vào tập đoàn Lãnh thị trả thù của anh, như thế liền đều không chỉ có một lần!Về sau? Còn sẽ có về sau sao? Cô nắm tay, mặc dù Lý Tiêu Nhiên về sau gửi tin nhắn cho cô, nói anh mấy ngày nay công ty có chút bận cần cho anh mấy ngày thời gian sắp xếp công tác một phen, anh sẽ ở chủ nhật mang Ân Ân tới đây làm phẫu thuật.Cũng liền chỉ có thời gian hai ngày, cố kiên trì một phen vẫn lại là có thể!Huống chi, cô cũng phải tìm một thời gian cầm 30 vạn ra. Cô cũng phải nghĩ muốn một biện pháp làm Lãnh Vân Lâm rời khỏi một đoạn thời gian. . .Không biết vì cái gì, bây giờ suy nghĩ đến phải rời khỏi Lãnh Vân Lâm, trong lòng cô không lí do phát đau một trận.Cô rõ ràng đầu chính mình chôn ở hõm vai Lãnh Vân Lâm. Cảm giác được động tác của cô, Lãnh Vân Lâm còn tưởng rằng cô đi qua ngoài ý muốn, cảm giác được sợ hãi rồi. Cũng không nghĩ nhiều, chỉ là càng thêm ôm cô, tại đỉnh đầu của cô hôn nhẹ một cái: “Ngủ đi.”Ngày hôm sau, ánh mặt trời ngoài phòng sáng lạn, ánh sáng màu vàng nhạt xuyên thấu qua vải màu trắng chiếu vào tới tăng thêm ấm áp cho gian phòng.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com