Ngôn Tình

Chương 37 – Không Hổ Công Anh Dạy Dỗ

Chương 37 – Không Hổ Công Anh Dạy Dỗ

Biệt thư La gia ở ngoại ô, cách Đường cũng cũng không xa lắm, khoảng mười mấy phút chạy sau, xe Bentley đã lái vào cửa chính của Đường cung.Đường Mặc Trầmđi vào thư phòng trên lầu, Bùi Vân Khinh mang theo hòmthuốc vào, kéo anh đến sô pha ngồi xuống, đưa tay cởi hai nút áo của anh,đemnhiệt kế để vào dưới nách.Nhanh chóng cởi nút áo, Bùi Vân Khinh mở băng gạc ở bên ngoài để coi vết thương. Quả nhiên, miệng vết thương sưng lên, rõ ràng đang nhiễmtrùng.Bùi Vân Khinh đau lòng, cau mày bước nhanh đến bàn cầmlấy giấy bút trên bàn viết ra một đơn thuốc đưa cho thư ký Ôn.“Lập tức đi mua, càng nhanh càng tốt!”“Này…” Ôn Tử Khiêmnhìn đơn thuốc, giọng nói có phần do dự “không cần gọi bác sĩ đến sao?”Lúc này Bùi Vân Khinh bất quá chỉ là sinh viên đại học y nămnhất, đối với y thuật của cô cũng không tin tưởng là mấy.Chuyện liên quan đến cơ thể Đường Mặc Trầm, hắn cũng không có nửa điểmsơ xuất.Thậmchí tin đơn thuốc Bùi Vân Khinh đưa?Bùi Vân Khinh cong mày: “Tôi là bác sĩ.”Bốn chữ này, âmthanh không cao nhưng lộ ra sự tự tin cùng bá đạo.Ôn Tử Khiêmngước mắt, chống lại đôi mắt của Bùi Vân Khinh, nhưng lại bị ánh mắt bén nhọn cô nhìn thẳng như đâmvào trong lòng.Ánh mắt như vậy, làmcho anh một loại cảmgiác hoảng hốt giống như cảmgiác đối diện của Đường Mặc Trầm, làmcho anh không dámnhìn gần, sâutrong đáy lòng sinh ra cảmgiác tuân theo.“Được, tôi lập tức đi!”Đường Mặc Trầmngồi ở một bên quan sát, đemtất cả thu vào trong mắt, cảmthấy có vài phần kinh ngạc.Người dưới tay anh đương nhiên sẽ không bình thường.Thư ký Ôn họ Ôn, khiêmđây là khiêmnhường, trong nhà mấy đời là ngựa chiến, nên tên gọi “Tử Khiêm”. Cũng từng là tiên y nộ mã hết sức thiếu niênlông bông. (Hồi thiếu niên cũng hết sức lông bông và kiêu căng)Cha Ôn giao hắn cho Đường Mặc Trầm, làmcho anh ân cần dạy bảo, Ôn Tử Khiêmbị huấn luyện mấy nămbỏ đi tính tình xốc nổi, lúc này có thể nói làvăn võ song toàn.Ở trước mặt người khác chưa bao giờ vì một ánh mắt mà cúi đầu nhưng hiện tại đãlàmtheo lời Bùi Vân Khinh.Con bé này không hổ là người do chính tay anh dạy dỗ.Bùi Vân Khinh xemmột lần nữa, định trở về chuẩn bị giúp Đường Mặc Trầmxử lí miệng vết thương, anh thản nhiên mở miệng.“Tốt lắm!”Bùi Vân Khinh cả kinh ngước mắt lên chống lại tầmmắt của anh.cô không nghe lầmchứ, anh đang khen cô?Vị này luôn luôn tầmmắt tề thiên, cô bên cạnh anh ba nămchẳng qua anh chỉ khen ngợi qua hai người một là Trình Thiên Hữu, hai là Ôn Tử Khiêm.Nămđó, Bùi Vân Khinh đứng đầu khi thi lên đại học chẳng qua anh chỉ nói một chữ “Tốt”, lần này là “Tốt lắm”?âmthanh của cô cũng vì vậy mà run run.“Chú nhỏ, người nói cái gì?”“Vừa rồi biểu hiện của con tốt lắm.”Mỗi một chữ của anh truyền đến tai cô.Lúc này đây, cô xác định mình không có nghe lầm.Tâmcủa Bùi Vân Khinh nhảy cuồng lên.cô nhớ rõ vừa vào Long Thành thì bị người cười nhạo, bị xa lánh. một lần nghĩ muốn buông tay.anh mang cô đến ngọn núi cao nhất của Long Thành, bàn tay vịn lên vai cô rồi cùng nhau nhìn ánh đèn của thành phố này.“Mặc kệ người khác nhìn emnhư thế nào, mặc kệ người khác nói như thế nào đều không quan trọng. Nhớ kỹ, emlà con gái của Bùi Phàmcùng La Yên,cha mẹ emđều là người ưu tú và xuất sắc nhất nên emnhất định là nhất định emkhông phải là bình thường. Chỉ cần emcố gắng, emnhất định có khảnăng đứng trên tất cả mọi người làmcho mọi người đều ngước nhìn em. Điểmnày, Đường Mặc Trầm, anh tin tưởng không nghi ngờ!”Vì một câu tin tưởng này của anh mà Bùi Vân Khinh liều mạng học tập, dùng một nămrưỡi đemkiến thức ba nămnắmchắc, rốt cục kết quả đứng đầukhi thi đại học và đỗ vào khoa y của đại học hiện tại.anh là người cô yêu quý nên cô luôn muốn sự tán thành của anh. Nguyện vọng lớn nhất của cô là trở thành niềmkiêu ngạo của anh.Bởi vì,Thế gian này tất cả mọi người khen ngợi không bằng một câu của anh “Tốt lắm!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com