Ngôn Tình

Chương 35 – Mẹ Thật Hào Phóng

Chương 35 – Mẹ Thật Hào Phóng

Sau khi tan học Bùi Ngọc thu dọn đồ đạc xong, vừa mới bước ra cổng trường thì nhìn thấy có người ngồi trong chiếc xe Audi đơn giản màu đen vẫy tay với hắn, hắn liếc mắt một cái, phát hiện là bảng số xe mà hắn quen thuộc.“Cô.” Bùi Ngọc đi đến, mở cửa sau xe ra ngồi vào, “Có chuyện gì sao?”“Cô thấy trêи tin tức con là Trạng Nguyên khoa học tự nhiên năm nay, đặc biệt tới chúc mừng con.” Người phụ nữ ngồi ở trong xe dịu dàng và nhã nhặn, đúng là Bùi Xu, cô nhỏ của Bùi Ngọc, “Ông nội của con rất nhớ con, khi nào con về thăm nhà một chút?”“Chờ đến lúc con được nghỉ đi.” Bùi Ngọc cúi đầu nghĩ nghĩ, lại chần chờ nói, “Cô, con có một ý tưởng…… Có thể không được hoàn thiện, nhưng…… Con muốn gây dựng sự nghiệp, cô có thể giúp con về phía tiền vốn và marketing được không?”Bùi Xu sửng sốt một chút, cười khúc khích: “Tiểu Ngọc, con điên rồi sao? Con mới mười sáu tuổi, an tâm học tập cho giỏi, lăn lộn mù quáng làm cái gì?”“Con không có lăn lộn mù quáng……idea và kỹ thuật của con một cái cũng không thiếu, nhưng thiếu một đội ngũ…… Cô biết con từ nhỏ có học qua ——”“Tiểu Ngọc, con thiếu tiền sao? Có phải mẹ kế đối xử không tốt với con không?” Bùi Xu ngắt lời hắn, sắc mặt dần dần nghiêm túc, “Cô ta ngược đãi con sao? Có gì khó khăn nhất định phải nói với cô!”“Không có…… Mẹ con…… Vô cùng tốt.” Bùi Ngọc nhớ tới bộ dạng mẹ hắn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ động ɖu͙ƈ, vậy thật sự rất tốt, tốt đến mức không thể tốt hơn.“Con đừng nghĩ gây dựng sự nghiệp là việc quá đơn giản. Cô biết từ nhỏ con đã thích vật lý, sau này nhất định sẽ tiếp tục học chuyên sâu, cho nên mới càng hy vọng con có thể dùng hết tâm tư vào việc học. Một người tinh lực có hạn, về phương diện vật chất không cần làm cho bản thân mình cảm thấy áp lực lớn như vậy.” Bùi Xu khuyên bảo, “Chẳng qua mẹ kế con xác thật cũng…… Cũng rất xui xẻo, chắc chắn sẽ không quá hào phóng đối với con, cô cho con tấm thẻ này, con quẹt tùy thích là được.”Vậy là quá hào phóng rồi, không chỉ cho hắn tiền tiêu chưa bao giờ nương tay còn đem âʍ ɦộ xử nữ của mình cho hắn thao tùy ý…… Bùi Ngọc nghĩ ở trong lòng.“Không cần.” Bùi Ngọc không nhận lấy thẻ.Bùi Xu cưỡng ép nhét thẻ vào trong cặp sách của hắn: “Cầm lấy, cô có tiền.”“Thật sự không cần…… Con chỉ muốn độc lập về kinh tế.” Bùi Ngọc thoái thác nói.“Ồ…… Cô hiểu rồi, Tiểu Ngọc nhà chúng ta đang yêu đúng không?” Vẻ mặt Bùi Xu nghiền ngẫm, “Bạn gái con là ai? Có phải con đã ngủ với người ta và lo lắng con không thể chịu trách nhiệm được không?”“Không có…… Cô nghĩ cái gì lung tung rối loạn vậy, có thể nghiêm túc hơn không.” Gò má Bùi Ngọc ửng đỏ giải thích rõ, vừa dứt lời di động liền vang lên.“Tiểu Ngọc, con không về nhà sao? Con đã đi đâu.” Mạc Tiệp ở đầu bên kia điện thoại nôn nóng nói.“Mẹ, con…… Cô đến gặp con,” Bùi Ngọc nói đúng sự thật, “Con xin lỗi, con quên không nói với mẹ.”“Sau này con nhớ nói với mẹ, thật là hoảng sợ.” Mạc Tiệp thở phào nhẹ nhõm nói, “Mẹ còn tưởng con đã xảy ra chuyện gì chứ.”“Vâng ạ.” Bùi Ngọc ngoan ngoãn đáp ứng, cúi đầu nhìn thoáng qua thời gian, phát hiện thật ra cũng vừa mới tan học nửa tiếng mà thôi —— cô cũng có phần lo lắng quá mức đi! Nếu như hắn đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn cũng không về nhà lúc này được……“Mẹ con vẫn rất quan tâm đến con.” Bùi Xu nghe được thấp thoáng đối thoại vụn vặt của hai người, “Cô ta còn trẻ tuổi, cũng không dễ dàng gì.”“Vâng, mẹ đối xử với con vô cùng tốt.” Bùi Ngọc có chút ngượng ngùng mím môi, “Vậy cô……Nếu không có chuyện gì khác, con về nhà trước, cô hãy cân nhắc thêm về đề nghị của con một chút.”“Ừ,” Bùi Xu gật gật đầu, lại nói, “Con cứ cầm thẻ đi, gấp rút làm gì……Coi như cô cho con mượn.”“Được rồi.” Bùi Ngọc cũng không khách sáo nữa, vội vàng nhận lấy thẻ, mở cửa xuống xe.Khi Bùi Ngọc về đến nhà, Mạc Tiệp đã bắt đầu nấu bữa tối.“Con về rồi đây.” Bùi Ngọc để cặp sách xuống thay một đôi dép đi trong nhà.“Con và cô con vẫn còn liên lạc?” Mạc Tiệp đeo tạp dề đang cắt cà rốt ở trong bếp.“Vâng.” Bùi Ngọc tùy tiện đáp một tiếng, nhìn bóng lưng với độ cong duyên dáng của cô, bỗng nhiên nói, “Mẹ, con muốn thấy mẹ khỏa thân mặc tạp dề.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com