Ngôn Tình

Chương 339 – . Hội Nghị Gia Đình (1)

Chương 339 – . Hội Nghị Gia Đình (1)

Editor: Quỳnh NguyễnMặc kệ Lãnh Vân Lâm đáp ứng vẫn lại là không đáp ứng, cô tính toán trước biến mất vài ngày, mang theo Ân Ân đi chữa bệnh trước mới được.Vốn ngày hôm qua bọn họ cần đi tiếp một nhà Lãnh Vân Đình trở về. Nếu Lãnh Vân Lâm tiếp anh trai bọn họ tự nhiên sẽ không tại biệt thự chính mình ở, Lãnh Vân Lâm cũng sẽ đi theo trở về nhà cũ Lãnh gia.Cô vốn nghĩ muốn là, nếu Lãnh Vân Lâm trở về, thân phận bản thân khẳng định không thể cùng anh ở đến nhà cũ Lãnh gia đi, như thế cô liền có thời gian chạy về đi theo Ân Ân quá cả đêm rồi !Nhưng mà, không nghĩ tới một nhà Lãnh Vân Đình này không đáng tin, bởi vì Tiểu Bảo muốn nhiều ngoạn chơi một ngày cho nên cũng không có dựa theo kế hoạch ban đầu để cho Lãnh Vân Lâm đi đón máy bay.Nói cách khác, cuối cùng Lãnh Vân Lâm vẫn lại là chiếm lấy cô đếm ngược thời gian ngày hôm sau.Cô thở dài, này coi như là đến nơi đến chốn sao?Mộ Thanh Vũ là bị chi chít nụ hôn gọi trở về tinh thần, vừa quay đầu lại thấy là một khuôn mặt tuấn tú phóng đại.Mộ Thanh Vũ muốn mở miệng nói chuyện, lại cấp cho Lãnh Vân Lâm cơ hội, trực tiếp hôn cô, không có hương vị cồn, chỉ có nhàn nhạt mùi thuốc, là kool, hiện tại Mộ Thanh Vũ đã có thể nhận ra tới cái nào là kool, cái nào là Winston.Tay Lãnh Vân Lâm du tẩu tại trên thân thể cô, nhiệt độ trên tay anh giống như xuyên thấu qua áo ngủ ủi tại trên thân thể cô, kích thích điện lưu thật nhỏ.Mộ Thanh Vũ bị hôn mơ mơ màng màng, Lãnh Vân Lâm nhìn Mộ Thanh Vũ mơ hồ dưới thân, hôn một cái cái trán của cô, ngữ khí còn mang theo lim dim vừa mới tỉnh ngủ: “Suy nghĩ cái gì?”Mộ Thanh Vũ tự nhiên sẽ không ngốc đến nói cho Lãnh Vân Lâm nghĩ cách chân thật trong lòng mình, cô nói: “Tự nhiên là nghĩ chuyện tối hôm nay.””Không cần sợ, em đến lúc đó vẫn đi theo anh, mặc kệ người nào em cũng không cần để ý tới.””Em là lo lắng.””Em a!” Lãnh Vân Lâm cảm thán một tiếng, nhìn dưới thân cô, trong mắt dần hiện ra mê say. “Em có đôi khi là gan hùm mật gấu, có đôi khi lại là con chuột! Này có cái gì phải sợ? Em là phụ nữ của Lãnh Vân Lâm anh, không ai dám đối với em như vậy.”Âm cuối rơi xuống tại trong răng môi của anh, anh cúi đầu, nụ hôn nồng nhiệt mang theo nhiệt độ từ môi đến cổ, đến xương quai xanh, một đường xuống phía dưới, để lại dấu vết của anh.Mộ Thanh Vũ đưa tay bắt được bả vai Lãnh Vân Lâm, nghĩ muốn đẩy ra anh. Lãnh Vân Lâm trong lúc cấp bách ngẩng đầu nhìn thoáng qua Mộ Thanh Vũ, thấy trong mắt cô có cầu xin, xấu xa nở nụ cười.Mộ Thanh Vũ thấy tươi cười tà mị của anh liền biết anh khẳng định sẽ không bỏ qua chính mình, đành phải nghĩ cái biện pháp khác.Cười đặc biệt kiều mỵ đối với Lãnh Vân Lâm, ánh mắt Lãnh Vân Lâm nhìn cô, nhìn tươi cười của cô rõ ràng ngây người rồi.Liền thừa dịp Lãnh Vân Lâm ngây người không đáng, Mộ Thanh Vũ một nhảy dựng lên, nhảy xuống giường, chuẩn bị chạy đến phòng giữ quần áo đi thay quần áo, ai ngờ, mới vừa rời một mét bên giường đã bị một cỗ lực lượng cường đại giam cầm rồi.Không cần quay đầu lại, liền biết là ai ôm chính mình, Mộ Thanh Vũ giả ngu cười nói: “Ha ha, Vân Lâm, anh xem, hôm nay thời tiết giống như tốt lắm a!” Nói xong lại vẫn phối hợp nhìn ngoài cửa sổ, kết quả, nhìn đến là bức màn còn không có kéo ra, Mộ Thanh Vũ nhất thời cảm thấy được có trăm ngàn Thảo Nê Mã chạy như điên mà qua, lưu lại một vùng bụi mù.Lãnh Vân Lâm không có đáp lời, mà là ha ha nở nụ cười, xuyên thấu qua chặt chẽ ôm, có thể cảm nhận được chấn động trong ngực anh.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com