Ngôn Tình

Chương 33 – Con Cừa Nhỏ Tội Nghiệp

Chương 33 – Con Cừa Nhỏ Tội Nghiệp

Beta: Miêu, Tiểu Meow“Sao lại thế này?”trên đỉnh đầu có một giọng namquen thuộc giống như miền Bắc, không giận mà uy.không ngẩng đầu nhưng Bùi Vân Khinh cũng biết là ai. Lúc này, cô duỗi tay ra, ômlấy thắt lưng Đường Mặc Trầm, nâng cánh tay chỉ vào đámngười kialiền cáo trạng.“Chú nhỏ, bọn họ đánh em!”Vừa mới giả trư ăn cọp đemngười La gia xoay người như con cún nhỏ, thế mà trong nháy mắt biến thành cừa nhỏ tội nghiệp.Ánh mắt Đường Mặc Trầmliền nhìn theo cánh tay trắng noãn như ngó sen của cô bé, lập tức nhìn thấy ba dấu tay màu đỏ chiều dài chừng một cái tátcòn rách da vừa nãy, trên da non mềmmại liền phá lệ chói mắt.Bùi Vân Khinh không nghe lời lại hay gây chuyện. Thậmchí vết thương trên cánh tay của mình cũng do emấy dùng súng bắn…anh cũng không nhúc nhích, nhìn theo hướng cô chỉ thế nhưng đámngười ấy lại dámđánh cô?Người đàn ông này nổi giận!Đôi mắt đen như mực co lên, trong mắt Đường Mặc Trầmche giấu hàn ý.“Con còn dámđứng trước ngài ấy tố cáo xằng bậy….”Bạch Phượng Đàn vốn dĩ muốn giải thích nhưng chạmánh mắt của Đường Mặc Trầm, sợ đến mực co rúmngười, đứng đờ ra tại chỗ, há hốc mồmnhư một kẻ thiểu năng.“Đường … Đường bộ trưởng….” La Gia Lập lúc này mới phản ứng kịp mới trưng ra khuôn mặt tươi cười bước xuống cầu thang “Ngài đừng nghe nhóccon này….”Nhóc con?Ba chữ kia chỉ có mình anh có thể gọi thôi!Đường Mặc Trầmđưa tay trái ra.Chỉ trong chớp mắt, La Gia Lập giống như bao tải bị nện ngã xuống nền đá cẩmthạch, ngay dưới chân Bạch Phượng Đàn.hắn ta theo bản năng chống tay muốn đứng dậy nhưng chỉ nghe thấy một tiếng “Răng rắc” vang dội, cánh tay đã cong thành một hình thù quái dị.La Gia Lập hoảng sợ, lập tức lại nằmxuống, ômlấy thứ cong queo kia kêu lên mộttiếng như heo bị giết:“Cánh tay của tôi… Cánh tay của tôi… Đau chết mất…”Đường Mặc Trầmbuông lông mi dài xuống, đáy mắt lộ ra vẻ khinh bỉ.Chỉ là một cánh tay bị bẻ gãy mà đã kêu như vậy, đúng là phế vật!Đáng đời!Trong đáy mắt Bùi Vân Khinh hiện lên ý cười.cô là bác sĩ, chỉ nhìn cánh tay cong vẹo thế kia không thể nào nhẹ hơn gãy xương được.Gân cốt thương tổn cần tĩnh dưỡng ít nhất 100 ngày.anh họ không phải rất thích làmchuyện xấu với con gái sao? Đến lúc này đó cho dù mĩ nữ có lượn lờ trước mặt, hắn ta có thể làmgì được sao?“Gia Lập…. con trai…” Bạch Phượng Đàn ngồi xổmđỡ lấy con trai, gương mặt mập mạp đã tái nhợt không còn huyết sắc “Mau…Mau gọi xe cứuthương!”Chị Tống phục hồi tinh thần lại, xoay người vọt vào phòng khách.Bên cạnh, Hồ Lập Bình đã sợ đến mức mặt chuyển thành tái xanh, bàn tay vừa giữ Bùi Vân Khinh lại run rẩy, miệng mồmlanh lợi ngày thường imbặt, không dámthở mạnh.Nhìn tình trạng của con trai, Bạch Phượng Đàn ngẩng mặt nhìn Đường Mặc Trầm. Vốn chỉ muốn trách anh hai câu nhưng nhìn ánh mắt người đàn ôngđó, lời đến khóe miệng nuốt trở về.Vị này là ai chứ?một bộ trưởng của đất nước với quyền cao chức trọng, có quan hệ gần với tổng thống.Nhân vật như vậy, muốn giết người cũng chỉ nhẹ nhàng như nghiền chết một con kiến. Càng không nói đến con trai bà ta chỉ bị gãy một cánh tay.Sợ sếp của mình dưới cơn nóng giận sẽ đại khai sát giới, thư kí Ôn vội vàng chạy đến nhỏ giọng mở miệng:“Bộ trưởng, trên người tiểu thư bị thương nên trước hết xử lý một chút đã.”Vị đại gia này cho dù có đang bực bội đến thế nào đi chăng nữa, trời đất bao la, chuyện của Bùi Vân Khinh là lớn nhất.Quả nhiên.Đường Mặc Trầmthu hối ánh mắt, dừng ở trên cánh tay Bùi Vân Khinh.“Thông báo cho ông cụ La một tiếng, nói Đường Mặc Trầmmang người đi!”Bàn tay dừng ở trên lưng Bùi Vân Khinh như an ủi, bàn tay to cẩn thận nâng cánh tay của cô rồi Đường Mặc Trầmmở miệng là ngữ khí ôn hòa “cô bé,lên xe!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com