Ngôn Tình

Chương 310 – Đêm trước (3)

Chương 310 – Đêm trước (3)

Chẳng lẽ là bởi vì tổng giám đốc vì đối kháng nhị phu nhân an bài, cố ý tìm Mộ Thanh Vũ muốn cùng cô đính hôn?

Ít nhất, đính hôn không phải kết hôn, về sau còn có thể đổi ý, đương nhiên cho dù là kết hôn, anh nghĩ muốn ly hôn, còn không phải chuyện tình dễ
dàng?

Chỉ là cho dù là đính hôn, cho dù là vì đối kháng Đổng Gia
Thường cũng không thể không nói Mộ Thanh Vũ quá trâu bò rồi! Hai người
bọn họ kết giao vẫn còn không đến một tháng đi? Anh tại bên cạnh bọn họ, trơ mắt nhìn tổng giám đốc từng bước một sa vào. Đi Shangri-La một
chuyến cư nhiên trực tiếp bắt lấy anh, muốn đính hôn rồi…

Lúc
này, Trình Diệu Quân chỉ có một loại cảm giác – – không tồi không tồi,
chính mình đối với Mộ Thanh Vũ vẫn rất tốt. Cho dù cô thật sự thăng cấp
thành phu nhân tổng giám đốc cũng sẽ không ngược đãi chính mình.

Chỉ là có câu chân lý, hiển nhiên cực kỳ thích hợp tình hình trước mắt:
Người đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục người đàn ông! Một
tháng trước cô vẫn lại là một cái phó phòng tiêu thụ điện tử bị Từ An
Khê đè phải chết, một tháng sau liền trở thành vị hôn thê tổng giám đốc
tập đoàn rồi!

Chỉ có thể nói, thế giới này biến hóa quá nhanh!

“Là đính hôn, cũng không phải kết hôn. Chờ kết hôn lại thông báo bà là
được.” Lãnh Vân Lâm cùng cha mẹ cảm tình đạm mạc, đính hôn kết hôn không báo cho nhóm người họ biết, anh đều đã cảm thấy được không sao cả.

Nếu gắng phải nói lời, anh tình nguyện coi hai người Lãnh Hạo Thiên cùng Phong Lâm Tuyết là cha mẹ chính mình.

Hơn nữa, nếu không giành trước bày tỏ người chính mình muốn kết hôn là Mộ
Thanh Vũ, Lãnh Vân Lâm phỏng chừng mẹ anh sẽ cứng rắn đưa Triệu Hiểu
Huyên cho chính mình!

Cho nên, đính hôn nhất định phải nhanh!

Nhưng mà thật đúng là đừng nói, mặc dù là vội vàng gây nên, anh trái lại cảm
thấy được, cùng với Mộ Thanh Vũ, chính mình nhất định có thể cực kỳ hạnh phúc.

” Hơn nữa, em cùng mẹ cảm tình tựa hồ cũng thật không tốt đi? Chờ đính hôn anh tự mình mang em đi tìm bà!”

Tự mình mang cô đi tìm mẹ cô? Mộ Thanh Vũ mới không dám a! Hơn nữa, cô
chẳng qua là mượn cớ này chữa bệnh cho Ân Ân, cũng không phải thật sự
muốn đi tìm mẹ cô

Cô lập tức phản bác: “Vân Lâm, không phải nói
tốt mẹ của em em thu phục sao? Nếu em đi về sau không hiệu quả, vậy thì
vẫn lại là dựa vào anh rồi!”

“Vậy được rồi.” Lãnh Vân Lâm cũng
không thèm để ý. Dù sao kết hôn là hai người bọn họ, cũng không phải
cùng mẹ cô cùng nhau. Làm đứa con, tận tận hiếu là nên làm.

Hai người thương lượng như vậy, Trình Diệu Quân ở bên cạnh lại là ngây dại.

Nhìn đến bọn họ đã thương lượng đến chỗ xử lý chi tiết việc nhà sau khi đính hôn anh mới phát hiện tổng giám đốc là nghiêm túc!

Anh không phải chỉ tính toán đi đối phó mẹ cùng Triệu Hiểu Huyên, ít nhất, khóe miệng anh dương lên ý cười là rõ ràng như vậy.

Trình Diệu Quân bỗng nhiên giống như bị gió to thổi qua: Tổng giám đốc anh yêu rồi!

=========================

Giọt mưa rơi ở trên cửa sổ khảy đàn ra một khúc hòa âm êm tai. Cũng thức tỉnh mọi người đang ngủ.

Ý thức ở vào nửa mê nửa tỉnh trong lúc đó, Mộ Thanh Vũ thói quen chuyển
người lại tìm đến một cái tư thế thoải mái chuẩn bị lại tiến vào giấc
mộng, bỗng nhiên cảm thấy được phía sau có một cái nguồn nhiệt theo động tác chính mình kéo đi lên.

Mộ Thanh Vũ theo bản năng hoạt động
thân thể, nghĩ muốn rời khỏi cái nguồn nhiệt này nhưng mà mới vừa hoạt
động thân thể, phía sau bỗng nhiên nhẹ nhàng hừ một câu, như là ngậm một khối kẹo, mang theo hương vị tự nhiên.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com