Ngôn Tình

Chương 307 – Không thể tách rời (7)

Chương 307 – Không thể tách rời (7)

Hoặc là nói, cô rõ ràng xem đã hiểu lại cố ý làm bộ như xem không hiểu, như là cỏ dại điên cuồng lan tràn!

Tất nhiên, ánh mắt mang theo tình yêu.

“Vân, Vân Lâm.” Cô xoay người lại, trong đầu còn có một chút lờ mờ. Ngay cả
chính cô đều đã không rõ tại sao có thể như vậy, trên lí trí cô nên là
đẩy anh ra, sau đó nhanh tay nhanh chân mặc quần áo tử tế, thu thập hành trang trở về Yến Thành mới đúng.

Nhưng mà, cô lại giống như
trúng loại độc mất cảm giác tinh thần, toàn thân cô trên dưới đều là
lạnh lẽo hoàn toàn không thể nhúc nhích!

Đúng lúc này, bụng “Cô
lỗ lỗ” kêu một tiếng, cô lập tức tìm được một cái cớ, tính toán đứng
lên: “Vân Lâm, em đói bụng, nếu không, ăn cơm đi?”

Có lẽ chính cô đều không có phát hiện, âm điệu của cô so với trước uy vũ khí phách có vẻ mềm mại đáng yêu rất nhiều!

Cũng đúng, tối qua cô bị anh lăn qua lăn lại đầy đủ thảm, vừa tỉnh dậy lại
bị bá vương một lần. Hiện tại mắt thấy điểm tâm biến cơm trưa, còn không cho cô ăn cái gì, cô đói hai mắt hoa rồi.

“Anh cũng đói bụng.”
Môi mỏng người đàn ông hé mở, mắt giống như động đen rất nhanh hấp thụ
tất cả lực chú ý của cô! Nhìn thấy Lãnh Vân Lâm cùng chính mình ý kiến
nhất trí, cô lập tức gật đầu: “Tốt a, em đi gọi cơm, ôi chao, ai ôi!”

Vừa mới đứng lên, cô đã bị Lãnh Vân Lâm kéo về trong lòng, mê hoặc ngẩng
đầu nhìn anh một cái lại phát hiện bờ môi của anh đã như hình với bóng
theo tới đây.

Nụ hôn người đàn ông nhỏ vụn rơi vào má của cô.
Nhìn cô giống như chuột đồng ôm bánh bích quy gặm, ánh mắt tròn căng kia lóe ra quang mang trong sạch vô tội, hiển nhiên loại biểu tình đáng yêu lại mê hoặc này lấy lòng anh, để cho tâm tình anh cũng tốt.

“Anh nói là, ăn em.” Anh như là con sói đói khát khẩn cấp nghĩ muốn ngốn
sạch chuột đồng lầm đường lỡ bước này. Còn không có hôn xuống tới, Mộ
Thanh Vũ bỗng nhiên đẩy anh ra, tiếp theo nghiêm trang nói: “Vân Lâm,
anh có biết số lần quá nhiều đối với thân thể có hại hay không?”

“Cái gì?” Lãnh Vân Lâm bị đẩy ra, nhìn đến cô gái này một giây biến giáo viên, thập phần nghi hoặc.

“Nghe nói, người đàn ông cả đời tối đa chỉ có 7000 cơ hội. Vài năm trước anh – – uh`m, em cũng không nhắc lại. Nhưng là anh như vậy tiếp xuống.” Cô
nói xong, tầm mắt dời xuống, nhìn đến tiểu Lãnh Vân Lâm hung hãn tru
lên, sắc mặt còn có một chút đỏ lên.

“Tóm lại, số lần nhiều lắm
thương thân, tiết chế một chút tốt. Hơn nữa thời gian cũng không sớm, ăn cơm xong rồi còn phải thu thập gian phòng, chuẩn bị trở về.”

Này, này đều đã lý luận cái gì!

Tại lúc một người đàn ông hưng phấn muốn chết, ngươi nói với hắn, muốn tiết chế? Chẳng khác nào ngươi đã kéo cung, tên đã trên dây lại cường bạo
làm cho người ta nhụt chí?

“Dù sao, em sẽ không cho anh dính
vào.” Mặt cô bạo hồng, vẻ mặt đứng đắn, Lãnh Vân Lâm nghe dở khóc dở
cười, cô cũng đã nhanh tay nhanh chân mặc quần áo xong, lập tức, cầm lấy điện thoại gọi cơm.

Anh cũng là bị nhất thời khơi mào hưng trí,
không đến mức thật sự đói khát đến tình hình muốn bá vương người ta.
Nhìn đến cô chuyên môn chọn lựa một chút đồ ăn khẩu vị thanh đạm, nhưng
là cực kỳ bổ dưỡng, khóe môi người đàn ông không tự giác dương lên.
Nhưng mà sau khi cô cúp điện thoại, Lãnh Vân Lâm lại cố ý cau mày, giống như cực kỳ mất hứng.

Nhìn đến anh biểu tình như vậy, Mộ Thanh Vũ cũng có chút xấu hổ, cô nói: “Anh gấp cái gì, dù sao sau này trở về
chúng ta còn có thể.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com