Ngôn Tình

Chương 300 – Có chút thích

Chương 300 – Có chút thích

Khang Lạc Dao không nói gì nữa, vội vàng quay lại bảo vệ thủy tinh, nhưng mấy lần đều suýt nữa bị chết, cuối cùng cô ta cũng không chịu được, nói với Tần Tranh chơi lá chắn nói: “Sao anh lại chán như vậy? Anh là lá chắn, phải chắn trước mặt tôi, biết không?”

Hôm nay chơi cái gì đều lộ ra sự kém cỏi, Tần Tranh bực bội nói: “Biết rồi.”

Nhưng lời nói vừa rơi xuống, một mình anh ta bị một đám người vây quanh, chết rồi.

Anh ta vừa chết, Khang Lạc Dao ở sau anh ta cũng chết,

Nhìn thấy thủy tinh bị đẩy, Khang Lạc Dao đứng dậy hét lên: “Có thể giết đồng đội không? Tôi muốn giết đồng đội.”

Cảnh Ngọc Ninh không nhịn được bật cười: “Trong trò chơi thì không thể, nhưng ngoài đời tôi cho phép cô có thể làm.”

Vẻ mặt Tần Tranh có chút khó coi, ném điện thoại, đứng dậy: “Không chơi nữa.”

Nói xong, liền quay người đi ra ngoài.

Anh ta vừa đi, những người trong phòng nhìn nhau, không biết chuyện gì đang xảy ra.

Cảnh Ngọc Ninh liếc nhìn Lục Trình Niên, sau đó khẽ ho một tiếng, nói với mọi người: “Ừm, cái đó, chỉ là đang chơi trò chơi mà thôi, mọi người đừng coi là thật nha.”

Nói xong, lập tức nháy mắt với Khang Lạc Dao, ra hiệu cho cô đi xem Tần Tranh.

Nhưng Khang Lạc Dao lại giả vờ không nhìn thấy, căn bản không để ý đến cô.

Cảnh Ngọc Ninh có chút lo lắng.

Quý Vân Thư thấy vậy, cười ngượng ngùng: “Không sao, không sao, có lẽ cậu ta ra ngoài hút thuốc rồi quay lại, nào chúng ta tiếp tục chơi.”

Khang Lạc Dao cũng không từ chối yêu cầu của anh ta, lại cùng bọn họ chơi ván mới.

Cảnh Ngọc Ninh thấy vậy, đẩy cánh tay Lục Trình Niên, thấp giọng nói: “Anh đi xem cậu ấy xem, vốn dĩ là đến để tụ họp, đừng gây chuyện khiến mọi người đều không vui.”

Lục Trình Niên khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn gật đầu.

Trên ban công, Tần Tranh đứng ở đó, đang hút thuốc.

Ban đêm vào mùa đông ở phương Bắc vô cùng lạnh, cộng thêm gần đến tết, người đứng trên ban công, dường như có thể cảm nhận được chút sương tuyết trong gió, anh ta hơi nheo mắt lại, nhìn bầu trời đêm vô tận, điếu thuốc trên tay quanh quẩn từng vòng từng vòng khói, lượn lờ tản ra.

Lục Trình Niên nhíu mày đi qua, đẩy vai anh ta: “Sao vậy? Một trò chơi mà thôi, vậy mà thực sự tức giận rồi.”

Tần Tranh cau mày, không nói gì.

Lục Trình Niên có chút không dám tin, cười nói: “Đừng nói với tôi, cậu là đại nam nhân, bị phụ nữ nói mấy câu, còn so đo.”

Lời nói của anh, khiến lông mày Tần Tranh nhíu càng sâu, cuối cùng, không thể không giải thích: “Không phải vì chuyện này.”

“Vậy là vì cái gì?”

Tần Tranh dừng lại, quay đầu liếc nhìn anh ta, ánh mắt kia, sâu mà phức tạp.

Đây là lần đầu tiên Lục Trình Niên anh ta nhìn thấy biểu cảm này trên khuôn mặt của anh ta.

Anh bình tĩnh đối diện với anh ta, hai người trầm mặc một lúc, anh ta mới có chút khó chịu dười ánh mắt, trầm giọng nói: “Em chỉ có chút phiền lòng.”

Lục Trình Niên sững sờ, không khỏi bật cười.

“Phiền cái gì? Phiền về cô Khang?”

“Không phải.” Tần Tranh vội vàng phủ nhận, suy nghĩ một lúc, lại lắc đầu: “Em cũng không biết, có thể nói ra có chút buồn cười, chỉ cảm thấy, cô ấy đối xử với tôi không còn giống với lúc nhỏ, haiz, nói không rõ được, dù sao chính là rất phiền muộn.”

Lục Trình Niên gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu: “Ừ, vì vậy bây giờ đang cảm thấy ngột ngạt?”

“Cũng không phải, haiz! Em nói thật với anh vậy, em cảm thấy….có thể em có chút thích cô ấy, haiz, anh nói như này có được xem là thích không?”

Tần Tranh quay người lại, không biết làm thế nào, đôi mắt xinh đẹp nhíu lại, đôi mắt mơ màng.

“Cô ấy xem thường, lấy em ra làm trò cười, chưa từng cho em sắc mặt tốt, nhưng em vẫn thích vầy, anh nói xem có phải em không có tự trọng không!”

Lục Trình Niên cười.

Gật đầu đồng tình: “Ừ, là rất không có tự trọng.”

“Anh hai!”

Lục Trình Niên cười lắc đầu, vỗ vai anh ta: “Chuyện này anh không tiện nói, cậu tự mình suy nghĩ đi, người ngoài nói nhiều như thế nào cũng chỉ là cảm nhận của bọn họ, điều quan trọng nhất trong tình cảm chính là nhận thức của chính mình, không gấp, từ từ nghĩ, lúc nào nghĩ rõ ràng cậu sẽ biết được mình rốt cuộc muốn cái gì.”

Tần Tranh nghe thấy vậy, có chút hiểu, lại có chút không hiểu gật đầu.

Lục Trình Niên nhướng mày: “Vậy bây giờ có thể đi vào chưa?”

Tần Tranh gật đầu, chỉ vào điếu thuốc trên tay mình: “Em hút hết điếu này sẽ vào.”

Lúc này Lục Trình Niên mới rời đi.

Đi vào phòng, thấy Cảnh Ngọc Ninh ở đó nháy mắt với anh, anh đi đến, nói: “Mắt không thoải mái?”

Cảnh Ngọc Ninh ngưng lại, trừng mắt với anh ta.

Quay đầu, thấy không có ai chú ý, mới kéo anh qua một bên, hỏi: “Thế nào? Tần Tranh có phải tức giận rồi?”

Lục Trình Niên nhướng mày nhìn cô: “Trong mắt của em, sự độ lượng của đàn ông bọn anh nhỏ như vậy sao?”

Cảnh Ngọc Ninh hừ một tiếng, nhếch miệng: “Thế thì chưa chắc, sự rộng lượng của quan tướng đều là lừa người khác.”

Lục Trình Niên hơi nheo mắt lại: “Câu nói này của em….hình như vô cùng bất mãn với anh.”

Anh nghiêng người đến gần cô, giữa hai người có một luồng khí nguy hiểm, trái tim Cảnh Ngọc Ninh thắt lại, vội vàng lùi lại về sau một bước, xua tay.

Cười haha nói: “Không có, không có, anh nghĩ nhiều rồi. Đã không có chuyện gì, vậy em đi xem bọn họ nha.”

Sau đó vội vàng bỏ đi, Lục Trình Nhiên nhìn bóng lưng bỏ chạy của cô, lắc đầu cười.

Lúc Cảnh Ngọc Ninh quay lại phòng ăn, nhìn thấy Hoa Mộng Dao và Khang Lạc Dao vẫn đang chơi.

Đối với chuyện Tần Tranh rời đi giữa chừng, dường như không có chút ảnh hưởng đến tâm trạng của bọn họ.

Hoa Mộng Dao như vậy, cô có thể hiểu được, dù sao cô gái này có lúc rất mẫn cảm, nhưng phần lớn lại là một người vô tâm, nhưng Khang Lạc Dao….

Cô lặng lẽ đi đến, quan sát khuôn mặt nghiên của cô, chỉ thấy cô cúi đầu, ánh mắt mặc dù nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng lại luôn mắc sai lầm trong thao tác, tâm trí không biết đã bay đến nơi nào rồi.

Cho dù Hoa Mộng Dao thỉnh thoảng cũng không khỏi nhắc nhở cô ta: “Lạc Dao, cẩn thận thích khách phía sau.”

“Lạc Dao, đi theo tôi, đừng tụt lại phía sau!”

“Ai, cô nghĩ cái gì vậy? Mau, đánh rồng đi!”

“.…”

Khang Lạc Dao bừng tỉnh, ồ một tiếng, vội vàng đi theo cô, nhưng động tác kia, sắc mặt kia, nhìn thế nào cũng có cảm giác luống cuống, cảm giác tư tưởng không tập trung.

Cảnh Ngọc Ninh không phát ra tiếng, mím môi cười, trong lòng hiểu đại khái, cũng không làm phiền bọn họ, đi ra ngoài.

Đi đến cửa, cũng không nhìn thấy Quý Vân Thư và Quan Ân Tuyền, cô có chút bất ngờ.

Đúng lúc gặp Tạ Kiêu từ bên ngoài đi vào, hỏi: “Quan Ân Tuyền và bác sĩ Quý đâu?”

Tạ Kiêu cũng có chút mịt mù, suy nghĩ một lúc mới nói: “Tôi cũng không nhìn thấy Quý Vân Thư, nhưng cô Quan hình như đi cùng một nhân viên phục vụ đến phòng hoa phía sau, nói là muốn đi xem xem hoa bọn họ mới trồng.”

Cảnh Ngọc Ninh gật đầu: “Được, tôi biết rồi.”

Nhà hàng này là một nhà hàng tư nhân cao cấp dưới tên của Lục Trình Niên, bình thường chỉ nhận một ít người nhà, hoạt động không vì lợi nhuận.

Vì vậy, thay vì nói là nhà hàng, không bằng nói là một biệt thự Phong Kiều trá hình.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com