Ngôn Tình

Chương 287 – Hiến cho Ái Lệ Ty (2)

Chương 287 – Hiến cho Ái Lệ Ty (2)

“Vân Lâm, cái này rất đẹp trai!” Mộ Thanh Vũ chỉ vào con ngựa trắng kia kinh hỉ.

“Nó gọi Ái Lệ Ti, là ngựa nổi tiếng nhất bây giờ!” Lãnh Vân Lâm còn không
có lên tiếng, ngược lại là Lâm Vũ Thâm đi tới giải thích. Ánh mắt anh
nhìn cô là nóng bỏng như vậy, không chút nào che dấu.

Thiệt thòi, ai kêu chính mình lần đầu tiên thấy cô biểu hiện kém cỏi như thế?

Hiện tại, cô mang thù, không nghĩ muốn cùng chính mình tốt, nhưng mà thật sự không cam lòng liền buông tha cô như vậy a!

“Đây là con ngựa mẹ?” Có lẽ là bởi vì Lãnh Vân Lâm tại bên người, cô trái lại cũng không lo lắng cùng Lâm Vũ Thâm trao đổi.

“Không, nó là đực.” Lâm Vũ Thâm giải thích. “Mẹ của nó gọi Ái Lệ Ti là một loại ngựa đứng đầu Anh quốc. Tại lúc sinh nó khó sanh đã chết, cho nên nó
liền kêu “Ái Lệ Ti”. Chẳng qua tính cách nó cực kỳ ác, người bình thường rất ít có thể khống chế. Nếu em muốn cưỡi ngựa, anh đề nghị là…”

“Em thích Ái Lệ Ti?” Lãnh Vân Lâm lại ngắt lời của anh nói.

Mộ Thanh Vũ gật gật đầu, Lãnh Vân Lâm cười cười, trên mặt là tự tin không che giấu: “Anh thuần phục sau đó cho em cưỡi!”

“Vân Lâm?” Đối với Lãnh Vân Lâm một mặt như vậy, Mộ Thanh Vũ tự nhiên bày tỏ ngạc nhiên.

Ái Lệ Ti bị thả ra, mặc dù tính cách nó cao ngạo nhưng mà cao tới đâu nó cũng là một con ngựa.

” Ha, em cứ yên tâm đi!” Triệu Hiểu Nam ở một bên nói.”Vân Lâm là chuyên gia thuần ngựa lợi hại nhất anh thấy.”

Quả nhiên rất nhanh ở bên ngoài mặt cỏ gia hỏa bướng bỉnh lỳ lợm đã ngoan
ngoãn trở thành tọa kỵ trung thành nhất của Lãnh Vân Lâm. Anh cưỡi con
ngựa trắng mặc quần áo kỵ sĩ suất khí liền giống như vương tử cao quý
nhất!

Anh suất khí từ trên ngựa nhảy xuống, mỉm cười khom lưng làm ra một cái tư thế mời: “Thanh Vũ.”

Mặt trời từ phía sau của anh chiếu xạ mà đến như là khảm một đạo viền vàng
quanh thân cho anh, người cũng như là từ trong tranh đi tới.

Trong lòng mỗi người đàn bà đều có bạch mã hoàng tử.

Nhìn màu mắt anh giống như nam châm chặt chẽ hấp thụ chú ý của cô. Cô giống
như bị mê hoặc, rất nhanh giao ra tay cô cùng anh mười ngón nắm.

Một giây sau cô thét kinh hãi một tiếng, bộ phận mông bị anh nhẹ nhàng nâng lên, chân dẫm xuống bàn đạp, cả người nhẹ nhàng vọt lên!

Còn
không kịp kinh ngạc, Lãnh Vân Lâm lập tức cũng ngồi đi lên theo cô, gắt
gao dán phần lưng cô, cách trang phục kỵ sĩ dày cũng tựa hồ có thể cảm
giác được tiếng tim đập trong bộ ngực anh.

Con ngựa tựa hồ có
chút bất an, trầm thấp đánh vài tiếng phì phì trong mũi, đảo quanh tại
chỗ. Lãnh Vân Lâm khống chế tốt dây cương, nói một câu nói: “Ôm chặt
anh.”

Một giây sau, anh bỗng nhiên thúc vào bụng ngựa, con ngựa hí một tiếng bỗng nhiên lao ra!

Cô thét kinh hãi, ngựa xóc nảy dọa hỏng cô! Cô không tự chủ được tựa vào
phía sau nhích lại gần nguồn nhiệt duy nhất, ngực Lãnh Vân Lâm rộng lớn
kia trở thành thế giới duy nhất cô dựa vào!

Con ngựa ở trên thảo
nguyên chạy băng băng, ánh mặt trời chiếu, gió nhẹ nghênh diện, đường
theo xu hướng bọn họ triển khai, hương thơm cỏ cây, chim chóc hót, cái
loại cảm giác bất an cùng hưng phấn cùng không khí ấm áp này hỗn hợp
khiến người vui sướng.

Đợi cho cô quen thuộc tiết tấu này, một loại cảm giác thoải mái, rong ruổi tại trong lòng cô nảy mầm!

“Thích không?” Hồi lâu, Lãnh Vân Lâm khống chế tốt tiết tấu, rời xa hai cái
bóng đèn kia tìm một chỗ không người, từ từ thả lỏng dây cương, để cho
con ngựa thong thả bước.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com