Ngôn Tình

Chương 282 – Ý nghĩ kết hôn (7)

Chương 282 – Ý nghĩ kết hôn (7)

Mộ Thanh Vũ lại hỏi: “Kia, nếu em có cái lớn như vậy.”

“Lãnh Vân Lâm!” Bên này, bỗng nhiên truyền tới một thanh âm. “Mẹ kiếp các cậu cư nhiên trốn tới chỗ này trộm tình!”

Quả thực là một cái thở mạnh, Lãnh Vân Lâm quay đầu trừng mắt nhìn Triệu
Hiểu Nam một cái, trừ bỏ hỗn đản này, còn có ai có thể ở phía sau gọi
anh?

Người tới quả nhiên chính là Triệu Hiểu Nam, không chỉ có
như vậy, anh ta còn cưỡi ở một con ngựa cao lớn, không biết cái lúc nào
thay đổi toàn thân trang phục cưỡi ngựa, tư thế oai hùng hiên ngang dị
thường suất khí.

Anh ta vốn là bộ dáng không kém, dáng người thon dài, màu da cổ đồng hơn nữa lại là cưỡi ngựa, bày ra toàn thân to lớn.

Mà Lâm Vũ Thâm bên cạnh anh ta nhìn đến Mộ Thanh Vũ bị Lãnh Vân Lâm đè ở
trên tàng cây, trong đôi mắt hàm chứa bọt nước như là hồ nước trong vắt, mà đôi má nhưng lại hồng nhuận như ngọc, nhất là thần thái nhíu mi giữa trán kia cực kỳ giống vợ nhỏ bị chiếm lấy.

Anh vừa thấy trạng
thái này, tâm bị bành trướng kia lập tức lộ ra, không nói hai lời từ
trên ngựa nhảy xuống, ba hai bước đã chạy tới: “Thanh Vũ, không phải đáp ứng gả cho anh ta, theo anh đi.”

“Có đi hay không, quản cậu đánh rắm a!” Triệu Hiểu Nam cũng nhịn không được châm chọc rồi. Mặc dù đối
với chuyện tình Lãnh Vân Lâm không thích em gái anh, anh có phần rất
không cao hứng trong lòng. Nhưng là chỉ cần Lãnh Vân Lâm không có làm
quá phận đây là anh em anh. Hơn nữa đối với Mộ Thanh Vũ anh cũng có hảo
cảm, Lâm Vũ Thâm cái gia hỏa loạn nhập này dựa vào cái gì tới cắt ngang
một cước a? Muốn tới, cũng không tới phiên anh ta a!

“Như thế nào mặc kệ tôi? Tôi thích Thanh Vũ, có cái gì không thể?”

“Cậu thích thì thế nào? Người liền nhất định sẽ đáp ứng cậu sao?” Triệu Hiểu Nam liếc xéo anh ta một cái.

“Lãnh Vân Lâm với em gái cậu cùng một chỗ sao? Cậu cái làm anh này như thế
nào cũng không giúp em gái nói hai câu?” Lâm Vũ Thâm cũng trả lời lại
một cách mỉa mai. “Hơn nữa cho dù anh ta không thích em gái cậu, lấy
tính mẹ cậu ta, cậu cảm thấy được cậu ta cùng Thanh Vũ có khả năng?”

“Cậu đừng “Thanh Vũ” “Thanh Vũ”, Thanh Vũ cũng là cậu kêu?” Triệu Hiểu Nam
lập tức tranh luận. ” Hơn nữa mẹ Lãnh Vân Lâm không đồng ý, ba mẹ cậu có thể đáp ứng cậu? Cậu là ai tất cả mọi người biết, cậu dựa vào cái gì
tới nơi này giả ngây thơ?”

“Nói đến giả ngây thơ, cậu cũng không
phải cái gì thứ tốt! Còn có Lãnh Vân Lâm, cậu dám nói phụ nữ cậu ngủ qua ít hơn mười người?”

“Tôi ngủ mấy người phụ nữ với chuyện này của cậu có cái quan hệ gì?” Triệu Hiểu Nam cũng phát hỏa, anh lại không
nghĩ muốn gõ góc tường huynh đệ. Cho dù anh cảm thấy được Mộ Thanh Vũ
không tệ nhưng cũng không phải bất luận cái phụ nữ gì anh cảm thấy được
không tệ đều muốn lộng đến trong nhà đi.

Này đều đã cái gì cùng cái gì a!

” Hai người các cậu câm mồm cho tôi!” Một tiếng rống nhưng là Mộ Thanh Vũ kêu lên.

Ba người tại hiện trường nhất thời bị giọng nói cô chấn kinh rồi.

Cô cũng là phân biệt người, nếu là gặp người khác, cô khẳng định sẽ không
bưu hãn như vậy. Nhưng mà Lãnh Vân Lâm cùng Triệu Hiểu Nam đều đã quen
bưu hãn của cô. Mà Lâm Vũ Thâm? Xin lỗi cô căn bản không coi anh ta là
người, bưu hãn liền bưu hãn, dù sao anh ta cũng không có thể làm gì cô!

Sắc mặt Mộ Thanh Vũ nghiêm trang, cô lắc đầu: “Không cần nói đùa rồi.”

Nói xong, cô cũng không để ý đến Lãnh Vân Lâm, mà là tự nhiên rời khỏi.

“Ôi chao, ai ôi, cái gì nói đùa a?” Triệu Hiểu Nam người này lại vẫn tích
cực, anh lập tức đuổi theo, Lâm Vũ Thâm cũng cùng đi theo qua.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com