Ngôn Tình

Chương 271 – Thủy triều hung mãnh (1)

Chương 271 – Thủy triều hung mãnh (1)

Editor: Quỳnh Nguyễn

Cô nghĩ cô vốn là một người phụ nữ sẽ không
nợ người nhân tình. Cho dù có người có lỗi với cô nhưng mà chỉ cần làm
một chút tốt, cô sẽ cảm thấy được, người này cũng không phải không đúng
tý nào.

” Thì ra hai chúng ta đều là người đáng thương.” Lãnh Vân Lâm giơ lên chén rượu, sóng trong chén dập dờn. Rượu bên trong như là
máu tươi, hàm chứa thị huyết cùng kích động, giống như dẫn đốt cảm xúc
anh.

Cô cũng là như vậy.

Mặc dù biết rõ chuyện xưa Lãnh
Vân Lâm cùng Lạc Thanh Tuyết. Nhưng mà từ trong miệng người khác nghe
nói, dù sao không bằng người thật trực tiếp hiện thân thuyết pháp như
vậy, trực tiếp mà rung động. Cô cũng giơ lên “Nụ hôn Thiên sứ” trong tay cùng anh chạm cốc.

Cô nghĩ cô nhất định là uống nhiều hoặc là,
chân tình này bị đè nén năm năm tại thời khắc này bị anh để lộ, cùng với tình cảm anh áp lực năm năm.

Cảm xúc đồng bệnh tương liên.

Lệ Giang dưới bóng đêm, sóng trong vắt, quán bar náo nhiệt như thế.

=========================

Không biết là khi nào thì, hai người đã từ quán bar chuyển dời đến xe taxi.
Đóng cửa lại cái gì cũng chưa nói chỉ là ôm ấp cùng một chỗ hôn môi như
là trẻ sinh đôi kết hợp.

Mặc dù ba tuần lễ trước cảm tình hai con người đều đã bồng bột mà tăng vọt, nhưng là chỉ có giờ phút này như là
bị cồn mất cảm giác, hai người cư nhiên không ngại ôm lấy đây đó, ở trên ghế sau trước mặt tài xế xe taxi không coi ai ra gì hôn môi, giống như
một đôi người yêu chân chính.

Không biết cái gì, hai người về tới khách sạn, mới vừa đóng cửa lại hai người liền ôm cùng một chỗ…

Không biết quần áo của cô là cô kéo rớt hay là anh cởi ra hết, tóm lại mới
vừa đóng cửa lại hai người theo thanh âm đóng cửa kia như là củi đốt dẫn ngọn lửa, “Thình thịch” một phen, giống điện giật một dạng tại điên
cuồng thiêu đốt!

Giữa lúc hoảng hốt, anh đưa tay cố định gương
mặt cô, tùy ý quấn nụ hôn, bất đồng ở tại ngày xưa ôn nhu mà là giống
như ác ma, hung hăng đâm phá hàm răng của cô xâm nhập trong miệng mềm
mại, quấn quít của cô, cường thế để cho cô đi theo chính mình cùng nhau
múa uyển chuyển.

Mà cô, cư nhiên tại Lãnh Vân Lâm kích động cảm giác được một chút hưng phấn, một chút cuồng nhiệt!

Cô nghĩ cô nhất định là điên rồi, cư nhiên cảm thấy được còn chưa đủ hưng phấn, còn chưa đủ thống khổ, còn chưa đủ kịch liệt!

“Vân, Vân Lâm…” Cô rất không dễ dàng nghiêng mặt, môi của anh thuận thế rơi vào bên gáy cô như là một cái hoạ sĩ cao minh tại vải vẽ tranh sơn dầu
màu trắng vẩy mực vẽ tranh, lưu lại ấn ký thuộc về chính anh.

“Vân Lâm…”

Hỏa diễm của anh tựa hồ cực kỳ tăng vọt, màu mắt đều đã tựa hồ biến thành
nham thạch nóng chảy. Hơi thở phun tại hõm vai cô hỗn loạn mà trầm trọng như là ngọn lửa điên cuồng, cô tuyệt không cảm thấy được thống khổ,
giống như, giống như thế giới hư không mấy thế kỷ rốt cục có một ngày có thể điên cuồng, có thể tận hứng.

Hoàn hảo quần áo của cô là
phong cách dân tộc. Cổ áo đặc biệt lớn, anh một đường hung ác tàn sát
bừa bãi, lại về tới môi cô thâm sâu thăm dò vào quấn giao. Cô rất không
dễ dàng thở, đứt quãng mở miệng: “Vân Lâm…”

Lời còn chưa dứt, đũng váy váy dài cô đột nhiên bị anh vén lên..

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com