Ngôn Tình

Chương 23 – Quá vô sỉ rồi

Chương 23 – Quá vô sỉ rồi

Bà cụ Úc lắc lắc đầu, trong lòng rất buồn bã.

“Ninh nha đầu, ban đầu mẹ cháu đem cháu giao cho bà, muốn bà chăm sóc thật tốt cháu, thế nhưng từ sau khi xảy ra chuyện đó, cháu không nói một lời thì ra nước người, bà làm hết cách vẫn không liên lạc được với cháu, chuyện này là bà thất trách, thế nhưng 1 bà không ngờ, cháu vậy mà sẽ chọn con đường như vậy! Cháu muốn ở bên người đàn ông như Trần Vĩnh Thông, không sao cả, cháu nói thật với bà! Bà cho dù không đồng ý nhưng nếu như cháu nhất quyết không gả cho cậu ta không được thì bà cũng đành chấp nhận! Phế vật đó nếu muốn khi dễ cháu, thế lực của nhà họ Úc và nhà họ Quan ở ra †ay, cậu ta không dám làm gì cháu đâu! Thế nhưng cháu lại giấu diếm bà, ba lần bốn lượt sống chết không thừa nhận, cháu coi bà thành cái gì? Bà còn là trưởng bối mà cháu tôn trọng nhất hay không? 5 năm nay không có tin tức của cháu, bà ngày nào cũng lo lắng, sợ có lỗi với sự ủy thác của mẹ cháu, thế nhưng còn cháu thì sao? Cháu báo đáp bà như thế này sao?”

Sắc mặt Cảnh Ngọc Ninh trắng bệch.

Cô thật sự rất muốn giải thích.

Vương Tuyết lại cắt ngang lời của bà cụ, cười khẩy: “Bà cụ, bà cũng đừng tức giận, nha đầu này chắc là do sọ nói ra sự thật rồi sẽ bị mắng, nó chính là như thế, tính tình nhút nhát, những năm nay tôi cũng đã quen rồi.”

Bà cụ Úc xua xua tay, sắc mặt mệt mỏi.

“Được rồi, chuyện đã đến nước này, tôi cũng không còn gì để nói, hôm nay tôi nháo buổi tiệc sinh nhật của nhà mấy người, là tôi không đúng, ngày khác sẽ phái người đến cửa tạ lỗi, còn những cái khác, tôi quản không được cũng không muốn quản nữa, Đình Phong, chúng ta đi.”

Bà cụ Úc cau mày, ánh mắt dừng trên những bức ảnh trên điện thoại của Trần Vĩnh Thông trong nháy mắt, sau đó thì rời đi.

Cảnh Ngọc Ninh siết chặt bàn tay lại, móng tay đâm vào lòng bàn tay.

Cơ thể vì tức giận mà hơi run run.

Vô sỉ Quá vô sỉ rồi! Nghĩ mà xem cô lại là người một nhà với đám người này, trên người chảy chúng một dòng máu, cô thật sự không thể tin được! Con người sao có thể không cần mặt mũi đến mức này được chứ?! Xung quanh đã có người nghe được bọn hội thoại của bọn họ, cũng nhìn thấy dáng vẻ tức giận của bà cụ Úc trước khi rời đi, không kìm được mà thấp giọng nghị luận.

“Ài, có chuyện thế? Người đó là Cảnh Ngọc Ninh sao? Cô ta sao lại ở bên Trân Vĩnh Thông của Thịnh Đạt rồi?”

“Cái này gọi là nôi nào úp vung đấy!”

“Một người thì trộm tác phẩm của em gái, người còn lại thì đánh vợ mình đến tàn phế, bọn họ ở bên nhau là đúng rồi, tra nam tiện nữ, trời sinh một đôi”

“Nhưng vẫn thấy sao sao ấy! Không nói đến cái khác, Cảnh Ngọc Ninh xinh đẹp như thế, Trân Vĩnh Thông đó tàn nhẫn như vậy, ở bên người như thế sao có thể yêu đương được!”

“Các cô còn khen cô tai”

Một cô gái vừa nãy đứng bên cạnh Cảnh Diệp Nhã đi tới, lạnh lùng nói: “Nhân phẩm không tốt thì dù sao xinh đẹp đến đâu thì lại như thế nào? Qua vài năm nữa, sẽ không xuất hiện các dấu hiệu chảy xệ sao! Đến lúc đó chỉ sợ chị ta ngay cả Trần Vĩnh Thông cũng không xứng.”

“Cái gì? Cô nói mặt của Cảnh Ngọc Ninh đã được sửa hết sao?”

“Đương Nhiên, chuyện này là chính miệng em gái chị ta nói ra, tuyệt đối sẽ không giả được.”

“Trời ơi! Thật sự không biết xấu hổ là gì mà…”

Hiện trường có chút hỗn loạn, ánh mắt của Cảnh Ngọc Ninh sắc lạnh nhìn Vương Tuyết, nghiến răng nghiên lợi.

“Vương Tuyết, bà sao có thể làm ra chuyện này được chứ?”

Vương Tuyết nhìn cô, đáy mắt không che dấu được sự đắc ý.

Những bề ngoài lại khế thở dài một tiếng, lắc lắc đầu.

“Cháu gái của ta, cháu nói cháu nếu như sớm nghe lời của bà nội, ta sao có thể dùng cách đó với cháu được chứ?”

Cảnh Ngọc Ninh tức đến rùn người, lửa giận dường như muốn phá hủy não bộ của cô.

“Tìm người gần giống rồi chụp mình lại, sau đó tìm một lưu manh đến làm nhân chứng, bà tưởng như thế có thể chắc chắn được sao? Không có làm chính là không có làm! 5 năm trước bà có thể vu oan cho tôi, đó là vì tôi còn quá bé, không thể phản kích lại được, thế nhưng bây giờ không giống nữa! Vương Tuyết, bà đợi đấy! Lời nói dối rất dễ bị lật tẩy thôi! Tôi sẽ khiến bà phải giá cho hành vi ngày hôm nay của bài”

Cô nói xong thì xoay người chuẩn bị rời đi.

Nhưng vào chính lúc đó, chân cô đột nhiên lại mềm nhũn.

Giọng nói lạnh lùng của Vương Tuyết từ đăng sau truyền đến.

“Mày nói đúng, lời nói đôi quả thật rất dễ bị lộ tấy, nhưng nếu lời nói dối đó lại thành sự thật vào tối nay thì sao?”

Cảnh Ngọc Ninh không dám tin quay đầu nhìn bà cụ.

“Có ý gì?”

Trần Vĩnh Thông cười híp mắt: “Cô Cảnh, ly rượu đó vừa nãy uống có ngon không? Ly đó chính là tôi đích thân pha chế.

Cảnh Ngọc Ninh lập tức biến sắc.

Một cảm giác buồn nôn ập đến, cô muốn chạy nhưng bị Vương Tuyết giữ chặt lại.

“Cậu Trần, cháu gái tôi đã uống nhiều rồi, làm phiền cậu đỡ nó đến phòng khách trên lầu để nghỉ ngơi, có được không?”

Trần Vĩnh Thông rất kích động nói: “Đương nhiên có thể.”

Cảnh Ngọc Ninh nhìn chằm chằm anh ta, trong mắt tràn ngấp hận ý.

Trong người xuất hiện một cảm giác khô nóng xa lạ khiến toàn thân cảm thấy khó chịu bức bối.

Tay của Trần Vĩnh Thông đặt lên bả vai của cô, cô lập tức hoảng sợ trừng mắt nhìn, muốn mở miệng kêu cứu nhưng cổ họng lại không phát ra được âm thanh.

Vương Tuyết đã cho cô uống thuốc mất tiếng.

Thật sự là một bà già độc ác! Trần Vĩnh Thông kéo cô vào ngực, miệng ghé sát vào tai của cô: “Cảnh Ngọc Ninh, tôi khuyên cô vẫn là đừng phí sức nữa, thuộc này không những khiến người khác mất hết – sức kực, còn có thể khiến người đó tạm thời mất tiếng, cô bây giờ cái gì cũng không làm được, không bằng ngoan ngoãn đi theo tôi, anh đây tối nay sẽ thương cô thật nhiêu.”

Lúc này, có một vài người cũng đã phát hiện ra động tĩnh ở phía bên này, nhưng bởi vì hành động của họ nên cũng chỉ coi Trần Vĩnh Thông và Cảnh Ngọc Ninh thật sự là một đôi mà thôi.

Bạn trai đỡ bạn gái uống nhiều về phòng nghỉ ngơi, không phải chuyện rất bình thường sao? Đến khi tất cả mọi người đều nhìn thấy nhưng không có một ai đứng ra.

Cảnh Ngọc Ninh cả người mềm nhũn, muốn đẩy Trần Vĩnh Thông ra cũng không làm được.

Trên thực tế, nếu như không phải có Trần Vĩnh Thông luôn đỡ cô, chỉ sợ cô đã khuyu xuống rồi.

Một cảm thấy lạnh lẽo thấu xương truyền khắp cơ thể của cô, cô biết, tối nay nếu cô thật sự bị Trần Vĩnh Thông đừa đi, vậy cả đời này của cô thật sự bị hủy rồi.

Thế nhưng cô nói không ra lời, mọi người ‘ xung quanh cũng không có ai biết sự tình, sẽ không có ai giúp cô.

Bất lực, cô chỉ có thể dùng ánh mắt èầu cứu nhìn người đó.

Mộ Ngạn Bân chạm phải ánh mắt của cô, giằng xé một hồi, đột nhiên bước lên.

Một giây sau lại bị Cảnh Diệp Nhã kéo lại.

Cô sờ bụng, không biết nói cái gì với anh ta, sắc mặt Mộ Ngạn Bân khẽ biến, vội vàng ôm cô ta lại, sau đó đi ra ngoài.

Mặt mày của Cảnh Ngọc Ninh tái mét đi.

Tận đáy lòng là một cảm giác đau thương và nực cười Cô thật ngốc! Sao có thế đặt hy vọng vào anh ta được chứ? Sao lại ngây thơ như thế, tưởng rằng cho dù không yêu cô, cho dù hai người đã ra nông nỗi như ngày hôm nay, cho suy cùng họ cũng từng yêu nhau.

Dù sao, khi còn trẻ, cả hai cũng thật tâm đối xử với nhau. truyện xuyên nhanh

Cho dù vì tính ích ký của đàn ông, chắc cũng sẽ không mở mắt nhìn cô bị người đàn ông khác mang đi! Nưng bây giờ lại đáp trả cô một ánh nhìn nặng nề.

Để cô biết được, có một số người không có trái tim, có một số người so với ma quỷ còn đáng sợ hơn! Cô mỉm cười, nước mắt rơi xuống.

Trong lúc cô tuyệt vọng nhất, bên ngoài đột nhiên truyền đến một giọng nói.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com