Ngôn Tình

Chương 210 – Có lẽ là yêu (4)

Chương 210 – Có lẽ là yêu (4)

Editor: Quỳnh Nguyễn

“Hôm nay là thứ bảy, tôi xem như tăng ca!”

Khóe miệng Lãnh Vân Lâm gợi lên đường cong. Nghĩ đến sáng nay bọn họ tại bồn tắm lớn hồ nháo, nhất thời cảm thấy được sảng khoái tinh thần!

Mà Mộ Thanh Vũ nhìn ấn ký trên thân mình một phen, nhất thời cau mày, có chút nén giận người khởi xướng trong phòng.

“Vậy cậu định làm như thế nào?”

Kỳ thật, những lời này, Mộ Thanh Vũ cũng muốn hỏi.

Lãnh Vân Lâm mặc dù cảm thấy được rất thú vị nhưng mà đối với cô mà nói, giống như ngày bình thường.

Anh động tâm đối với cô còn cực kỳ vừa lòng cô, kia cô muốn làm sao bây giờ a!

Cô không có nhiều thời gian bồi anh tiêu hao như vậy, Ân Ân cũng không có
nhiều thời gian như vậy, bé nhất định phải giải phẫu mới được!

Trong phòng trầm mặc một phen, không chỉ là Vũ Trạch Hiểu, Mộ Thanh Vũ cũng đang chờ đợi trả lời của anh!

“Cảm thấy được thích hợp, liền giữ ở bên người.”

“Kia về sau?” Vũ Trạch Hiểu còn đang tại hỏi.

“Về sau?” Anh duỗi thẳng chân dài, nghĩ nghĩ, khóe miệng hơi hơi gợi lên.” Nếu thích, vậy thì cùng một chỗ đi!”

Lần này, Mộ Thanh Vũ thật sự thiếu chút nữa bưng không được chén đĩa, đem cà phê đổ trên mặt đất!

Cô ổn định hồi lâu, dựa vào tường ổn định thân hình, trái tim, vẫn kịch liệt nhảy động như cũ!

Cô không nghe lầm chứ? Lãnh Vân Lâm không chỉ có muốn cô giữ ở bên người, còn nói, nói đến về sau, nếu thích, liền cùng một chỗ?

Cô làm sao có thể cùng với anh? Cô còn có Ân Ân! Bọn họ, vô luận từ cái
góc độ gì xem đều đã không thích hợp. Gia đình của anh, thế giới của
anh, bạn của anh, toàn bộ tất cả bọn họ đều khó có khả năng!

Không được, cô phải nghĩ biện pháp tới, cô tất phải để cho anh chán ghét mình mới là!

Nhưng mà cô phải làm gì? Nếu để cho anh chán ghét chính mình anh có lẽ sẽ rất tức giận, hậu quả càng nghiêm trọng!

Lo lắng chờ đợi hồi lâu, cô nghe đến Vũ Trạch Hiểu bên trong kêu gào một
tiếng: “Cà phê như thế nào còn không có tới a? Tôi khát!”

Cô chỉnh lý cảm xúc một phen, đem cà phê bưng, lúc này mới dẫm xuống giày cao gót vào cửa: “Vân Lâm, Vũ tiên sinh, cà phê.”

Lúc cô để cà phê xuống rõ ràng cảm giác được bên người có hai ánh mắt tại
xem xét. Một đạo là có ánh mắt Vũ Trạch Hiểu cân nhắc mà có hứng thú, mà một đạo khác…

Lãnh Vân Lâm trái lại cũng không có đối với cô
nhiều vô cùng thân thiết, chỉ là lôi kéo tay cô, kéo cô đến bên cạnh
mình ngồi ở trên ghế sofa. Bàn tay của cô bị bàn tay to của anh nắm
chặt, một cỗ run rẩy từ sâu trong đáy lòng sinh ra tới, từ bọn họ nắm
tay, thông qua xương ngón tay, xương tay, xương sống kế tiếp bay lên,
sau cùng đến chỗ đầu của cô để cho cả người cô đánh cái rùng mình!

Cô thật sự là không rõ, mình rốt cuộc là điểm nào nhất hấp dẫn Lãnh Vân
Lâm? Cô rõ ràng tại trước mặt bạn của anh cực kỳ không phân rõ phải
trái, cực kỳ không khách khí, tính tình lại không tốt, còn đánh anh một
cái tát…

Vũ Trạch Hiểu trái lại tò mò nhìn cô một chút, lại
nhìn nhìn anh, khóe miệng a một cái tiếu ý tới: “Hắc, nghe nói tối qua
cô diệt uy phong Triệu Hiểu Huyên cùng Tô Tuyền Lăng? Các cô cũng quá
không đủ nghĩa khí, cũng không chờ tôi đến đây lại diệt!!”

Ngồi ở bên cạnh anh, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh, hương vị của anh,
Mộ Thanh Vũ bỗng nhiên cảm thấy được có chút không được tự nhiên. Nghe
vậy cô chỉ là cười cười, ngược lại là Lãnh Vân Lâm quét mắt nhìn anh ta
một cái: “Có cà phê uống, còn ngăn không nổi cậu mở miệng nói chuyện!”

Vũ Trạch Hiểu “Ha ha” hai lần, bưng lên cà phê một hơi uống sạch, sau đó
đứng lên. “Ba ngày sau tại Vân Nam có hội nghị, cậu sẽ đi đi?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com