Ngôn Tình

Chương 193 – Cô là phụ nữ của tôi (3)

Chương 193 – Cô là phụ nữ của tôi (3)

Editor: Quỳnh Nguyễn

Cô quả thật không phải cái loại đoan trang đại lượng này, cái loại tiểu thư tao nhã cao quý kia thì thế nào?

Cô sống được tuỳ tiện, sống được tiêu sái, sống được so với ai khác đều đã vui sướng!

Sinh lực mạnh mẽ kia, mị cốt trời cho kia, còn có cuồng ngạo tiêu sái không
kềm chế được kia giống như một cỗ gió xoáy hung ác thổi qua yến hội! Để
cho mọi người bừng sáng, để cho ánh mắt mọi người cũng không có thể dời
tầm mắt!

Lãnh Vân Lâm chấn kinh rồi.

Anh không nghĩ tới
tại trường hợp như vậy cô cư nhiên vẫn lại là có thể ngạo thị quần hùng, cô cư nhiên vẫn lại là có thể tuỳ tiện phong lưu!

Cô giống hỏa hoa, giống nam châm trùng kích trái tim anh, hấp dẫn thật sâu tầm mắt của anh!

Cô có thể kiêu ngạo như vậy, mị như vậy mà lại mỹ theo lý thường phải làm như vậy!

Lâm Vũ Thâm vốn nghe được lời của cô muốn phản bác lại thất thần bị lời nói cô chặn đứng, còn có thần thái khóe mắt cô, xương cốt đều đã yếu mềm
rồi!

Cô gái này mặc dù không phải khuynh thành tuyệt sắc nhưng mà không hề nghi ngờ cô chính là vưu vật trong mộng tưởng tất cả người đàn ông.

Đầy đủ mỹ, đầy đủ tươi đẹp, đầy đủ cá tính, đầy đủ vị, có đủ khí khái!

Anh thậm chí quên muốn tìm cô phiền toái, nhớ tới xúc cảm nhẵn nhụi mềm
nhẵn lần trước chính mình bắt lấy mắt cá chân cô khi đó…

Hầu kết lên xuống, hận không thể đem vưu vật ngạo khí phi phàm này hung hăng áp đi xuống tùy ý khi dễ!

Không chỉ là anh ta, đàn ông bên cạnh anh ta cũng có biểu tình là như vậy.
Thậm chí đáy mắt Triệu Hiểu Nam cũng lướt qua một chút thưởng thức.

Đại sảnh to như vậy một mảnh an tĩnh.

Thậm chí người phương xa cũng bắt đầu nhìn bên này tới.

Mà tại tất cả đàn ông hoặc hâm mộ hoặc thưởng thức, hoặc YY, trong ánh mắt các cô gái hoặc ghen ghét hoặc khinh thường hoặc chán ghét, Lãnh Vân
Lâm chỉ là nhẹ nhàng ôm eo nhỏ của cô để cho cô càng thêm gần sát chính
mình. Lập tức ngửa mặt lên, mặc dù thanh âm không hề to rõ lại nói năng
có khí phách nói: “Xấu hổ, cô hiện tại đang cùng tôi kết giao! Về sau
không cho phép lại có ý đồ với cô!”

Lời vừa nói ra hiện trường nhất thời bùng nổ rồi!

Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên Lãnh Vân Lâm tại trường hợp công cộng chính thức thừa nhận thân phận một cô gái!

Những người khác chấn kinh, xem trong mắt Mộ Thanh Vũ trái lại một mảnh bình tĩnh.

Cô biết tối hôm nay Lãnh Vân Lâm mang cô tới tham gia yến hội như vậy
chính là muốn coi cô làm tấm chắn, thoái thác hôn sự chính mình cùng
Triệu Hiểu Huyên.

Nếu muốn lợi dụng cô, kia tự nhiên sẽ cho cô
một cái “Danh phận”, hoặc là bạn gái, hoặc là cô gái yêu thương, vô luận cái gì cũng tốt.

Loại danh phận này, cô nghiêm túc liền thua, là có có tác dụng trong thời gian hạn định. Lúc này công hiệu chính là nửa tháng tiếp qua, cô rời khỏi danh hào tự động huỷ bỏ.

Mặc dù như vậy cô cũng phải giả bộ cực kỳ thụ sủng nhược kinh, giống như nội tâm kích động, cảm động không thôi.

Giương mắt nhìn nhìn Lãnh Vân Lâm, anh cũng vừa lúc cúi đầu. Bốn mắt nhìn
nhau, cô rõ ràng thấy được đáy mắt anh dập dờn ôn nhu. Rõ ràng giống như là nước chảy, như là núi cao nguy nga mà tất cả cảnh trí đều đã viết
cô!

Cho dù chỉ là liếc mắt một cái cô cũng giống như bị mê hoặc một dạng, cố định thân hình!

Không phải động tâm, cũng không phải yêu, chỉ là bộ dáng anh quá đẹp, ánh mắt quá ôn nhu, cô giống như bị dụ hoặc, thậm chí môi tiếp sát muốn để cho
chính mình bên trong mắt của anh phóng đại, phóng đại sau cùng chiếm cứ
tất cả ánh mắt anh!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com