Ngôn Tình

Chương 188 – Trở Tay Không Kịp

Chương 188 – Trở Tay Không Kịp

Hai chiếc xe thể thao lần lượt vào trong trung tâmthành phố, rồi dừng lại bên cạnh bãi đỗ xe của một trung tâmthương mại.Bởi vì sợ hai người kia phát hiện, La Gia Tuệ không dámbámquá sát, thấy hai người từ trên xe bước xuống đang chuẩn bị lấy điện thoại di động ra chụphình, thì Bùi Vân Khinh đã lôi kéo Ninh Trạch Thiên đi vào thang máy rồi.“Đáng chết!”La Gia Tuệ chửi một tiếng, đuổi theo nhìn hai người dừng lại ở tầng trệt, ấn thang máy xuống, chờ đợi thang máy xuống lâu quá, nên cô ta đã đi cầu thangthoát hiểm, một đường vội vã chạy đến lầu ba.Lầu ba là tầng cho trang phục nữ, nhiều cửa hàng trang trọng, nhưng không thấy hình dáng của Bùi Vân Khinh đâu?Suy nghĩ một chút, trong lòng La Gia Tuệ động.Hừ!Hòa thượng chạy miếu không chạy, dứt khoát chạy đến bãi đỗ xe để chờ dù sao hai người kia cũng trở lại.Vì thế, cô ta một lần nữa chạy đến bãi đỗ xe.Gần nơi Ninh Trạch Thiên đậu xe tìmđược một góc khuất hẻo lánh lẳng lặng chờ đợi.Giữa cái nắng oi bức mùa hè, bên trong bãi đỗ xe không có điều hòa, oi bức vô cùng rất nhanh mồ hôi của cô ta chạy ra ngoài.Sợ bị phát hiện nên không dámlộn xộn, chỉ ngồi xổm, hai đùi đều đã tê rần.Rốt cục…Đinh–Thang máy vang lên một tiếng nhỏ rồi mở ra.Bùi Vân Khinh cùng Ninh Trạch Thiên tay trong tay dắt nhau đi, đại khái sợ bị phát hiện, nên hai người thủ sẵn một cái mũ để che mặt.La Gia Tuệ hai hai tấm, một tấmảnh thì hơi mờ, còn một tấmthì chỉ thấy cái ót của hai người.cô ta âmthầmảo não, hai người kia một trái một phải đã ngồi vào xe thể thao của Bùi Vân Khinh rồi.Nhìn hai tấmkia, La Gia Tuệ chỉ tức giận đến cắn răng.Tấmảnh như vậy mà đi thuyết phục thì không có lực chút nào, con nhóc chết tiệt kia nhất định không thừa nhận.Mắt thấy xe hai người đã di chuyển, La Gia Tuệ trốn đến xe mình rồi thắt dây an toàn, nổ máy chạy theo sau xe hai người.Lần này, hai người đi cũng không quá xa.Lái xe không bao lâu, thì xe thể thao liền đứng trước cửa của một quán rượu.Đemchìa khóa xe giao cho đứa bé giữ cửa, hai người đi vào, lúc Ninh Trạch Thiên đi toilet thì Bùi Vân Khinh lấy giấy chứng nhận cùng ví tiền ra.một lát sau, Ninh Trạch Thiên quay trở lại, thì đứng ở cửa thang máy, hướng cô hỏi.“Lầu mấy?”Bùi Vân Khinh hướng nàng ấy lắc lắc thẻ ở cửa phòng.“Lầu sáu.”La Gia Tuệ đứng ở phòng khách quán rượu, trốn ở một góc nhìn hai người đi vào thang máy, chỉ chán ghét nhíu mày.Xembộ dáng này, chỉ sợ là hận không thể lập tức cởi sạch lăn lăn trên giường chứ gì?Hai người Bùi Vân Khinh và Ninh Trạch Thiên đi vào thang máy, La Gia Tuệ lập tức đi nhanh vào cầu thang thoát hiểmtừ từ leo lên lầu sáu, thở hổn hểnđuổi theo đến, liền thấy hai người tiến vào phòng khách.Nhìn trái nhìn phải một cái không có người nào, La Gia Tuệ dè dặt đụng ở cửa phòng.Cách cánh cửa, liền nghe được âmthanh hai người nói chuyện.“Vân Khinh, cậu cùng mình di hẹn hò, không sợ ông ngoại cùng chú nhỏ biết sao?”“không có gì đâu, mình nói với chú nhỏ là quay về La gia, nên chú ấy cũng không biết mình ở đây đâu.”“Nếu chú nhỏ nhà cậu biết, hai chúng ta đi thuê phòng khách sạn, nhất định sẽ tức chết đây?”“Chú ấy làmsao có thể biết được chứ, bất quá chú ấy mà biết là mình chết chắc!”….La Gia Tuệ ở ngoài cửa nghe được đoạn nói chuyện của hai người, lạnh lùng đưa khóe miệng ra.Vốn dĩ cô ta chỉ là muốn chụp hình, trở về cho ông ngoại xemrồi cáo tráng Bùi Vân Khinh thôi, nói cô cùng Ninh Trạch Thiên ra ngoài làmxằng làmbậy.hiện tại, được Bùi Vân Khinh nhắc đến Đường Mặc Trầm, La Gia Tuệ liền thay đổi chủ ý.Bùi Vân Khinh a Bùi Vân Khinh, cô cho là mình có khả năng lừa dối sao, lúc này tôi cho cô một cái tát để trở tay không kịp, chờ xemlúc tôi đemvị bộtrưởng đến, cô còn cười được như bây giờ không!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com