Ngôn Tình

Chương 186 – KHUYÊN CẬU CHỚ MUA

Chương 186 – KHUYÊN CẬU CHỚ MUA

Cửa hàng đá phỉ thúy thô của trung tâm thương mại.

Đây là nơi nổi nhất cả khu trung tâm thương mai, huyện Ngọc Điền nổi
tiếng với đá phỉ thúy, nhắc đến huyện Ngọc Điền mọi người tự nhiên sẽ có sự yêu thích rất mạnh với ngọc phỉ thúy.

Như người ta nói một đao nghèo một đao phú, một đao xuyên vải bố, cá
cược đá là một trò rất dễ khiến người ta nghiện, ở huyện Ngọc Điền cũng
có thật nhiều người mê mệt trong đó, hy vọng có một ngày có thể dựa vào
việc cá cược đá mà giàu lên.

Sau bao nhiêu năm cược đá, cũng không ít nhà giàu ở huyện Ngọc Điền giàu lên do cược đá, có lúc chỉ cược chuẩn một hòn đá, đời này đã không phải lo ăn lo mặc.

“Chuyện cược đá này, thật ra thì cũng không khó khăn gì, tôi đi theo
Phùng gia lăn lộn lâu như vậy, cũng đã sớm luyện được một đôi mắt tinh
tường, nếu như bây giờ không đi theo Phùng gia lăn lộn, vẫn đi cược đá,
tôi cũng có thể kiếm tiền đủ tiêu nửa đời sau” Đường Vân Xuyên mặt đây
đắc ý nói.

Bình thường anh ta đi theo Phùng Diệc Thần xử lý một ít chuyện đá phỉ
thúy, công việc là hỗ trợ ghi chép một chút, rồi sắp xếp mang về thôi.

Mấy viên đá thô kia đều là do bàn tay lão luyện của Phùng Diệc Thần chọn ra, Đường Vân Xuyên cũng chỉ đi theo bên cạnh, thường học lỏm một ít,
hiểu một ít sơ sài bên ngoài mà thôi.

Thật sự để cho anh ta đi cược đá, chỉ bằng chút tài nghệ của anh ta, chỉ sợ là đến vốn còn không hoàn được.

“Oa, người tài, cậu lợi hại như vậy, chẳng bằng giờ chúng ta đi mua
một viên đá thô, à không đúng chúng ta đi kiếm bộn tiền” Tống Lộ Tử hai
mắt sáng lên nói.

Đường Vân Xuyên lập tức hơi lúng túng, anh vốn là chỉ là muốn thổi phồng khoe khoang thôi, không ngờ Tống Lộ Tử lại tưởng thật.

Dù giá phỉ thúy thô rẻ hơn phỉ thúy rất nhiều, nhưng một hòn đá giá
cũng không rẻ, loại có màu sắc và độ bóng trông có vẻ có triển vọng,
không có mấy trăm triệu thì cũng không mua được.

Nhưng anh ta đã nói ra mấy lời huênh hoang này, bây giờ muốn rút lại cũng khó.

Huống chỉ bây giờ Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài còn ở đây mà, anh
ta không thể để Tống Lộ Tử mất mặt, nếu Tống Lộ Tử muốn đi mua đá thô,
anh ta cũng chỉ có thể nhắm mắt đồng ý .

Bốn người một nhóm đi tới khu triển lãm đá thô, hai người Tống Lộ Tử
và Đường Vân Xuyên vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm những hòn đá thô
kệch, tỏ vẻ muốn chọn một viên quý giá.

Lâm Thanh Diện nhìn chằm chằm trên những hòn đá kia một lượt, sau đó
cười nói: “Những viên đá này màu ánh sáng và mật độ có hơi kém, về cơ
bản thì không mở ra được nguyên liệu tốt gì cả. Trung tâm thương mại để ở đây, chắc cũng chỉ để thu hút những người gà mờ thôi, những viên có khả năng mở được nguyên liệu tốt, chắc hẳn sẽ không bán ở đây, những thứ đó sẽ bán nhờ cách đấu giá’

Hứa Bích Hoài nghe được lời Lâm Thanh Diện, lập tức trợn to hai mắt, nhìn Lâm Thanh Diện hỏi: “Anh cũng hiểu cái này?”

Lâm Thanh Diện cười một tiếng, nói : “Trước kia lúc nhàn rỗi nhàm
chán có nghiên cứu qua một ít. Không phân biệt ngọc hay đồ cổ, mắt nhìn
đá của anh cũng không kém nhìn đồ cổ bao nhiêu”

Hứa Bích Hoài biết rõ thành tựu của Lâm Thanh Diện ở phương diện đồ
cổ, lần trước bậc thầy giám định Hồng Thành đều khuất phục trước Lâm
Thanh Diện, đủ để thấy tài nghệ Lâm Thanh Diện cao thế nào.

Bây giờ anh nói ở phương diện nhìn đá không thua đồ cổ là bao, Hứa Bích Hoài không hoài nghi chút nào.

Chẳng qua là cô hơi hiếu kỳ, người đàn ông này của mình, rốt cuộc có bao nhiêu tài lẻ mà cô không biết.

Qua chốc lát, Đường Vân Xuyên đã nhìn trúng một viên đá màu vô cùng
ổn. Trên bê mặt tảng đá có phát ra ánh xanh, đây là dấu hiệu có phỉ
thúy.

Đường Vân Xuyên vội vàng nhìn bốn phía, phát hiện không có người chú ý tảng đá này, vội vàng đưa tay cầm lên.

“Lộ Tử, chúng ta lần này thật sự may mắn quá, tảng đá
chắc chắn có thể có thủy phí, em xem này, từ bề ngoài có
thể nhìn vào màu sắc bên trong, ở đây nhất định có phỉ thúy”
Đường Vân Xuyên kích động nói.

Tống Lộ Tử không hề hiểu cái này, nghe Đường Vân Xuyên nói
nhất định có thể mở ta phi thúy, cũng trợn to hai mắt.

“Nhưng mà chồng, nếu tảng đá này nhất định có thể mở ta
phí thủy, tại sao những người đó không chú ý tới tảng đá
này” Tống Lộ Tử không hiểu hỏi.

Đường Vân Xuyên lập tức cười lên nói: “Tảng đá này vừa được để lên, còn chưa có người tới xem, chúng ta vận khi tốt, vừa
lúc nhìn thấy, hôm nay thật là lượm được ngọc rồi nếu cắt ra, bán có khi được hơn ba tỷ”

Lúc này bên cạnh không ít người chú ý tới viên đá Đường Vân Xuyên,
lập tức cũng lại gần quan sát một chút, ngay sau đó đều bắt đầu khen.

“Cậu nhóc, mắt tốt thật, tảng đá này nhìn một cái là biết có thể mở được phỉ thúy”

“Đúng vậy, bê mặt ánh xanh, loại đá này cũng không hiếm, người anh em, cậu có cần không, không cần thì cho tôi:

“Chậc chậc, sao tôi đen đủi thế nhỉ, tảng đá này mà tôi thấy thì tốt biết mấy”

Nghe mọi người tán dương, trong lòng Đường Vân Xuyên càng thêm tin
chắc tảng đá này có thể mở ra phỉ thúy tới, trên mặt cực kỳ vẻ đắc ý.

Lâm Thanh Diện nhìn chằm chằm đá kia nhìn một cái, chú ý tới tảng đá
này mặc dù có thể nhìn ra màu xanh, nhưng màu xanh này có hơi khác màu
xanh của phỉ thúy.

Bởi vì hiểu biết với chuyến cược đá này khá rõ, Lâm Thanh Diện biết
có một loại đá, là thương gia dùng để lừa khách hàng, để cho bọn họ bỏ
tiên mua, cho nên đặc biệt tiêm màu cho đá.

Cái gọi là tiêm màu, chính là tạo một cái lỗ nông trên đá thô, rót
thuốc nhuộm xanh lá cây vào rồi trám lại, khiến người ta nhìn vào trong
thấy màu xanh.

Tảng đá này rõ ràng chính là đá tiêm màu.

Người ở chỗ này phần lớn đều là gà mờ, đương nhiên không biết chuyện
trong giới kinh doanh, cho nên cũng cho là Đường Vân Xuyên nhặt được tên lường gạt.

“Tảng đá này không mở ra nguyên liệu tốt đâu, cậu tốt nhất là đừng mua” Lâm Thanh Diện mở miệng.

Đường Vân Xuyên lập tức giễu cợt nhìn Lâm Thanh Diện, nói : “Anh biết cái gì, một người chỉ mua được túi tồn kho cho vợ mình, sao có thể nhìn ra cái tốt của viên đá này. Dù sao tôi cũng đi theo Phùng gia lâu thế,
tảng đá này tốt xấu thế nào vẫn nhìn ra được.’

Lúc này anh ta nghiêng đầu nhìn về nhân viên phía bên, nói : “Tảng đá này bao nhiêu tiền, tôi muốn mua’”

Nhân viên đó thấy vậy, lập tức chạy tới, vui vẻ ra mặt nói: “Quý
khách, ánh mắt quý khách tốt thật, tảng đá này là hòn có khả năng mở ra
phỉ thúy trong trường hôm nay, nếu như quý khách muốn, bớt cho anh, coi
như chín trăm triệu:

Nghe được giá chín trăm triệu, Đường Vân Xuyên lập tức do dự một
chút, dù sao cái giá này cũng không nhỏ, tương đương với nửa năm tiền
lương của anh ta.

Lâm Thanh Diện thấy Đường Vân Xuyên có ý muốn mua tảng đá này, lại
nhắc nhở một câu: “Tảng đá này thật sự không tốt như anh nghĩ, nếu như
anh mua, chắc chắn sẽ hối hận”

Đường Vân Xuyên vốn là còn do dự, nghe được Lâm Thanh Diện nói như,
nhất thời hơi tức giận, nói : ” Con mẹ nó, hôm nay ông đây phải mua viên đá này. Cậu thì biết cái gì, cứ ở chỗ này nói, tôi thấy rõ ràng là cậu
ghen tị tôi kiếm được tiền. Sao nào, tự cậu không mua nổi, thì không
muốn để cho tôi mua?”

Thấy Đường Vân Xuyên nói như vậy, Lâm Thanh Diện bĩu môi, không để ý tới anh ta nữa.

Nếu anh ta muốn bị lừa thế thì để anh ta bỏ tiên ra trả giá cho bài học này.

Tông Lộ Tử cũng khinh thường nhìn Lâm Thanh Diện, nói : “Một tên nhãi chỉ biết ăn bám cậu, cũng dám tới chỗ người tài chỉ trỏ, người tài có
thể là theo chân Phùng gia , sao ánh mắt anh ấy sai được. Tôi thấy rõ
ràng là cậu ghen tị, mình không ăn được nho lại nói nho chua.

Người xung quanh cũng hơi khinh bỉ nhìn Lâm Thanh Diện, cảm thấy Lâm
Thanh Diện quả thật hơi ghen tị giống như Đường Vân Xuyên nói, cho nên
cố ý nói như vậy để quấy rối.

Đương nhiên nhân viên đó biết rõ ràng tảng đá này mờ ám, Lâm Thanh
Diện nói như vậy, thì tương đương với làm trở ngại cô ta làm ăn, dĩ
nhiên là cô ta tương đối khó chịu.

“Vị khách này, cậu không mua thì không nên nói lung tung, cược đá vốn là cá cược. Dù có hy vọng thì không ai biết cắt ra bên trong có gì, anh nói như vậy, tương đương với làm trở ngại việc buôn bán của chúng tôi,
nếu như anh còn nói thể nữa, tôi cũng chỉ có thể để bảo vệ mời anh ra
ngoài. Nhân viên bán hàng mở miệng.

“Tôi thấy tốt nhất mấy người nên đuổi cậu ta ra ngoài” Tống Lộ Tử nói .

“Rốt cuộc cậu có mua không, không cần thì để tôi, tôi mua” Lúc này có một người nói.

Đường Vân Xuyên lúc này mở miệng: “Muốn chứ, tại sao không muốn, bây giờ tôi trả tiền, quẹt thẻ, trả tiền xong thì cắt luôn”

Anh ta đưa thẻ ngân hàng cho nhân viên, nhân viên lập tức vui vẻ ra
mặt nhận thẻ, nhận được tiền sau đó đưa hóa đơn cho Đường Vân Xuyên, sau đó cười nói: “Anh hãy nhớ lấy, cược đá vẫn là may rủi, dù anh có hy
vọng, kết quả có thể không như anh nghĩ.

Đường Vân Xuyên mặt đầy tự tin, nói : “Tảng đá này tuyệt đối có thể
mở được phỉ thúy tốt, ông đây mua chín trăm triệu, đến lúc đó chắc chắn
có thể bán ba tỉ”

Nhân viên thấy Đường Vân Xuyên tự tin như vậy, trong lòng cũng cười trộm, sau đó thì để người khác câm đá đi cắt.

Đường Vân Xuyên nghiêng đầu nhìn Lâm Thanh Diện một cái, cười nói:
“Tảng đá này giá cả sắp gấp bội, cậu nhìn hâm mộ đi, nói cho cậu, dù cậu hâm mộ cũng vô ích, cậu không cần ở đây hy vọng tảng đá mở ra loại
không tốt, với kinh nghiệm của tôi thì tảng đá này chắc chắn có thể kiếm tiền!”

Tông Lộ Tử cũng đi theo phụ quát lên: “Chỉ có người có tài năng,
quyết đoán như vậy mới kiếm nhiều tiền, không giống cậu, mua túi xách
cũng phải mua đồ tồn kho, đợi tảng đá này cắt ra kiếm được nhiều tiền
rồi tức đỏ mắt đi:

Lâm Thanh Diện mặt đây vẻ không vấn đề, trong đầu nghĩ chờ lát nữa đá cắt ra, thì có các người phải hối hận thôi.

Hứa Bích Hoài dĩ nhiên càng tin tưởng Lâm Thanh Diện, hơn nữa cô sờ
túi xách trong tay, vê cảm nhận mà nói thì, túi này không giống đồ tôn
kho, hơn nữa tới giờ cô chưa từng thấy đồ tôn kho nào lại gia công tinh
xảo như vậy.

Không bao lâu, người phụ trách cắt đá của cửa hàng đã mang hòn đá của Đường Vân Xuyên ra cắt.

Đường Vân Xuyên hai con mắt nhìn chằm chằm viên đá kia, khi thấy đá
cắt ra, xuất hiện chính là mặt phẳng đá thông thường, Đường Vân Xuyên
lập tức luống cuống.

“Không được, góc độ này không đúng, cậu đổi hướng, cắt một đường nữa” Đường Vân Xuyên mở miệng.

Người nọ lập tức lại đổi hướng, kết quả cắt ra cũng giống như nhau,
trừ việc ngoài mặt có ánh xanh, còn lại chỉ là một viên đá bình thường.

Đường Vân Xuyên lập tức trợn tròn mắt, anh ta tiêu chín trăm triệu, mua một viên đá tầm thường.

“Chồng, tảng đá này không có gì khác đá bình thường, cái này thật có thể bán trên ba tỉ sao?” Tống Lộ Tử nghi ngờ hỏi.

Đường Vân Xuyên lập tức kêu một câu: “Bán cái gì, viên đá rởm này bán mười đồng cũng không ai mua! Ông đây bị lừa!”

Những người lúc đó nói tảng đá này nhất định có thể mở loại tốt cũng
im bặt, còn người vừa định mua viên đá này cũng mừng thầm, khá may là
Đường Vân Xuyên mua, hay là thì người mất tiền là anh ta rồi.

Đường Vân Xuyên lập tức nhìn về phía nhân viên làm việc, giận dữ hét: “Các người là lũ lừa gạt, trả tiền đây!”

Nhân viên làm việc liếc mắt vê phía anh ta, nói : “Lúc đó tôi nói cho anh rồi, cược đá cũng chỉ là cá cược, không cắt ra trước không ai biết
bên trong thể nào, hơn nữa chúng tôi cũng công khai giá niêm yết, là
chính anh muốn mua, không cắt ra thứ tốt, anh không cần tức người khác”

Đường Vân Xuyên lập tức năm quả đấm, nhưng anh ta đuối lý thật, vốn không có lý do gì tìm nhân viên gây phiền phức.

Ánh mắt anh rơi vào trên người Lâm Thanh Diện, tức giận nói: “Cũng là bởi vì mày, đều là do thằng phế vật mày nguyền rủa tao, hay là phải mày nói bậy bạ, tảng đá này nhất định có thể mở ra nguyên liệu tốt, mày đền tao chín trăm triệu!”

Lâm Thanh Diện không nói nhìn anh ta, nói : “Tôi nhắc nhở anh, là
chính anh muốn mua, cũng không thể vì một câu nói của tôi, có thể thay
đổi tảng đá kia, nếu được thế thì tôi đã trở thành người giàu nhất từ
lâu rồi”

“Mày nói láo! Tao không cần biết, mày phải đền tiền tao!” Đường Vân
Xuyên tức đỏ mắt, đây chính là nửa năm tiền lương của anh ta, cứ như vậy trôi đi, dĩ nhiên anh ta đau lòng.

“Anh đừng ở đây tranh cãi vô lý, Lâm Thanh Diện tốt bụng khuyên anh,
anh lại đánh ngược, thật là không biết xấu hổ” Hứa Bích Hoài mở miệng.

Đường Vân Xuyên cắn răng, biết mình đuối lý, cũng chỉ có thể mắng Lâm Thanh Diện trong lòng một trăm lần.

“Chờ đấy, chờ xem lát nữa mày còn thoải mái không” Đường Vân Xuyên cắn răng nghiến lợi nói.

Bốn người cùng nhau rời khỏi khu cược đá, Đường Vân Xuyên và Tống Lộ
Tử sắc mặt đều âm trầm, nhất trí rằng họ phải đền tiền, là bởi vì Lâm
Thanh Diện mồm đen.

Nhưng vì chờ trả thù Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài, Đường Vân Xuyên không trở mặt ngay với họ.

“Chín trăm triệu mà thôi, ông đây không quan tâm, không phải là nửa
năm tiên lương sao, coi như không có giá chín trăm triệu, ông đây mạnh
hơn so với Lâm Thanh Diện chỉ mua túi tồn kho cho người phụ nữ của mình” Đường Vân Xuyên an ủi mình nói.

“Chồng nói không sai, anh mạnh hơn Lâm Thanh Diện nhiều lắm” Tổng Lộ
Tử mở miệng, cô ta lại nhìn Hứa Bích Hoài, nói : “Bích Hoài, em còn câm
cái túi tồn kho tên phế vật này mua cho, mất mặt quá. Chị thấy em nên
vứt đi để người ta đỡ chê Cười.

Hứa Bích Hoài nhìn túi trong tay mình, nói : “Em cảm thấy cái túi này tốt vô cùng, ít nhất thì nhìn đẹp hơn của chị”

Tống Lộ Tử bĩu môi, nói : “Thật là không biết hàng, túi đó của em là đồ tồn, đẹp nữa có ích lợi gì”

Lúc này mấy cô gái đi ngang qua họ, mấy cô gái kia thấy túi xách trong tay Hứa Bích Hoài, lập tức hô lên.

“Đây không phải túi xách bản giới hạn trong cửa hàng kia sao, tận bảy trăm năm mươi triệu. Oa, thật là thật hâm mộ quá, cô ấy lại đeo túi đắt như vậy!”

“Đúng vậy, cái này túi này đẹp quá, giá quá đắt, vốn mình không mua nổi:

“Đây cũng là bạn trai cô ấy mua cho nhỉ, tốt thật, khi nào tôi mới có bạn trai tốt như vậy đây”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com