Ngôn Tình

Chương 175 – Thanh âm quen thuộc (3)

Chương 175 – Thanh âm quen thuộc (3)

Editor: Quỳnh Nguyễn

Nhưng mà Mộ Thanh Vũ không nói hai lời, công khai ngồi ở bên cạnh anh sau đó còn cực kỳ ôn hoà nhìn thoáng qua các
cô, bộ dáng giống như theo lý thường phải làm.

Triệu Hiểu Huyên cắn răng, hồi lâu mới kiềm chế xuống lửa giận của cô ta.

Triệu Hiểu Huyên còn nói: “Cô nhìn không hiểu tiếng Nga sao? Ngay cả tiếng
Nga đều đã xem không hiểu, thật làm cho người tiếc nuối!”

Mộ
Thanh Vũ chẳng muốn cùng cô ta đấu võ mồm, cô chỉ là cười như không cười nhìn cô ta một cái, lại ánh mắt vô hạn nhu tình nhìn cô ta: “Tôi không
cần xem, Vân Lâm sẽ giúp tôi chọn.”

Triệu Hiểu Huyên một hơi lại bị cô tức đến ngực, tức nói đều đã nói không nên lời.

Tô Tuyền Lăng vừa muốn giúp cô ta nói chuyện, một chiếc điện thoại gọi
tới. Cô nhìn tên, nhíu nhíu mày, vẫn lại là nhận nghe điện thoại.

Một cái thanh âm ôn thuần từ trong điện thoại xuyên qua: “Tuyền Lăng…”

Không biết vì cái gì, tại nghe được này thanh âm lúc, Mộ Thanh Vũ, bỗng nhiên sửng sốt!

Giống như, có thứ gì đó cắt qua trí nhớ chính mình, từ quá khứ xa xôi cuốn sạch mà đến!

Này, thanh âm này, thanh âm này, thực giống như…

Tô Tuyền Lăng nghe điện thoại, thanh âm có chút lãnh: “Chuyện gì?”

Cô đem di động gần sát lỗ tai, tựa hồ đang nghe đối phương nói chuyện.
Cũng là bởi vì cái dạng này, thanh âm phía sau đều bị cô che ở tại trong lỗ tai.

“Uh`m, biết rõ, tôi trở về. Tắt.”

Tô Tuyền Lăng đem điện thoại cắt đứt, Triệu Hiểu Huyên lập tức đến gần, hướng cô nháy nháy mắt: “A, làm sao vậy? Bạn trai?”

“Mù quáng nói cái gì?” Tô Tuyền Lăng cười cười. “Đây là “Người kia”.”

Triệu Hiểu Huyên sửng sốt, tựa hồ hiểu: “Anh tìm cậu làm cái gì? Vừa muốn “Nhận tổ quy tông”, cướp đoạt tài sản của cậu?”

“Thôi đi!” Tô Tuyền Lăng vẻ mặt khinh thường. “Làm sao có thể? Là ba tớ trái tim không tốt, phát bệnh, muốn tớ về nhà.”

Nói tới đây, hứng thú ăn cơm cũng không có, Tô Tuyền Lăng đứng lên nói: “Anh họ, xấu hổ, ba em sinh bệnh em phải đi về xem ông.”

Lãnh Vân Lâm cũng dễ gọi hỏi một câu: “Giúp ta hướng cậu vấn an.”

“Em sẽ.” Tô Tuyền Lăng phải rời khỏi, Triệu Hiểu Huyên cũng không có khả
năng ở tại chỗ này bị bọn họ ngược, cũng đi theo đứng lên.”Chúng ta đây
đi ra đi thôi. Anh Vân Lâm, em đi.”

Lãnh Vân Lâm chỉ là “Uh`m”
một tiếng, ngay cả trả lời cô ta cũng lười, thấy được anh phản ứng như
vậy, trong lòng Triệu Hiểu Huyên cũng không dễ chịu, quay đầu trừng Mộ
Thanh Vũ một cái, hừ, buổi tối thứ sáu lại ngược cô!

Hai vị vai
phụ tạm thời kết cục, tựa hồ nên là lúc mấy nhân vật chính nhu tình mật
ý, nhưng mà, Mộ Thanh Vũ, lại có chút không yên lòng.

Cú điện thoại vừa mới kia, tiếng người đàn ông kia để cho cả người cô đều đã ở vào trạng thái hoảng hốt!

Là anh sao? Làm sao có thể là anh?

Nếu không phải anh, thanh âm này vì cái gì tương tự như vậy…

Nhưng mà, anh không phải cũng sớm đã…

=========================

Trạng thái mê muội, mãi cho đến buổi tối, cũng không có giảm bớt.

Mặc dù mua cái loại nội y tình thú này, nhưng mà tựa hồ bởi vì hôm nay đụng phải Tô Tuyền Lăng cùng Triệu Hiểu Huyên, cảm xúc Lãnh Vân Lâm cũng rõ
ràng không tốt. Về nhà thoáng thu thập một phen liền nghỉ ngơi, thậm chí ngay cả khiêu khích một phen đều không có.

Vừa rạng sáng ngày
thứ hai đi làm Mộ Thanh Vũ thậm chí cũng không có tỉnh lại tinh thần,
mãi đến thấy được Tô Tuyền Lăng vì đơn sinh ý kia tới cửa.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com