Ngôn Tình

Chương 17 – Đại Cát Đại Lợi, Hôm Nay Được Ăn Gà

Chương 17 – Đại Cát Đại Lợi, Hôm Nay Được Ăn Gà

Nếu làm gì sai mà chỉ cần nói xin lỗi à đủ thì cần cảnh sát làm cái gì? – Bùi Vân Khinh.….….Đứng trên bục giảng, âmthanh cô không cao nhưng vẻ mặt bình tĩnh với chữ viết chắc chắn và đôi mắt vô cùng tự tin.Thu Thư Dao nhìn vào mắt Bùi Vân Khinh, khiếp đảmnuốt từng ngụmnước bọt.Thu Thư Dao cũng không thừa nhận Bùi Vân Khinh thật sự có năng lực như thế, nhưng lấy học vấn cùng tương lai của mình làmtiền đặt cược cô talạikhông hạ được quyết tâm.Dù sao, ai biết được chữ ngờ chứ!“Như thế nào?” Bùi Vân Khinh nhếch môi lên “Sợ rồi à?”Đối mặt với kẻ địch, không thể nhường nhịn, người can đảmsẽ thắng.cô sớmbiết Thu Thư Dao không có can đảmnày.Bốn phía đều là bạn học với vẻ mặt hưng phấn.Dù sao bọn họ xemnáo nhiệt cũng không sợ lớn chuyện hay mất mát gì thậmchí có người chủ động giật giây nữa.“Thư Dao, sợ cô ta làmgì, tôi không tin, cô ta thật sự có thể đáp đúng tất cả các câu hỏi?”“Đúng vậy, đánh cuộc với cô ta đi!”… “Các emimlặng.” Chu Đình An bước đến bục giảng “Nếu chuyện này là hiểu lầm, trò Thu Thư Dao, sao không nói lời xin lỗi với bạn học Bùi đi?”Biết đây là Chu Đình An cho mình một bậc thang để bước xuống, Thu Thư Dao cảmkích nhìn Chu Đình An, bước đến trước mặt Bùi Vân Khinh.“Bùi Vân Khinh…”“Dừng.” Bùi Vân Khinh đưa tay lên “Tôi không nhận lời xin lỗi.”Thu Thư Dao nhíu mày “Cậu có ý gì?”“Cậu chấp nhận thua cuộc.” Bùi Vân Khinh thuận tay cầmlấy quyển giải phẫu trên bài giáo viên học xé trang tiếp theo vỗ vào ngực Thu Thư Dao“Nếuăn một quyển sách thì quá khó cho cậu, tôi nể mặt giáo sư Chu nên hào phóng một chút, cậu chỉ cần ăn một trang này là được.”Ánh mắt mọi người đồng loạt dừng trên hình ảnh trên ngực Thu Thư Dao, liền thấy màu sắc và hình ảnh rực rỡ minh họa của hệ thống sinh sản namgiới.“Oa nga… May mắn, may mắn rồi, hômnay được ăn ‘gà’.”không biết ai ở phía sau không phúc hậu nói một câu.Nháy mắt cả lớp cười vang.Mấy namsinh không khách khí huýt sáo.Thu Thư Dao cảmthấy chuyện không ổn, vội cầmlấy vật kia lên nhìn qua, gương mặt xinh đẹp lập tức biến sắc.“Bùi Vân Khinh, cô …cô quá đáng lắm!”Đemvật trong tay vứt xuống mặt đất, Thu Thư Dao đưa tay lau nước mắt chạy ra khỏi phòng học.“Xin lỗi đã làmchậmtrễ thời gian của mọi người.”Bùi Vân Khinh lấy điện thoại trong hộp đựng, hướng mọi người cười cười rồi xoay người ra khỏi phòng.đi thẳng xuống cầu thang, cô tùy tiện mở di động lên.Đinh, đinh, đinh….Trong nháy mắt vài biểu tượng gửi từ Ninh Trạch Thiên.Ninh Trạch Thiên là cháu trai của Ninh gia, lớn hơn cô hai tuổi, là phú tamđại chỉ biết ăn chơi, vốn không thi đại học nhưng trong nhà tài trợ thư viện củatrường nên được nhận.Bởi vì “Ngưu tầmngưu, mã tầmmã” mà hai người thường xuyên cùng nhau chơi đùa.không biết như thế nào mà Đường Mặc Trầmbiết được, anh còn cố ý bảo thư kí Ôn nhắc nhở cô khôngđược lui tới với Ninh Trạch Thiên.Bùi Vân Khinh vẫn cố ý không nghe lời, vẫn chơi thân với Ninh Trạch Thiên.Tuy bên ngoài hai người là người yêu của nhau nhưng thực tế là ngụy trang – Ninh Trạch Thiên thích người cùng giới, nói ra hai người chỉ là chị emtốt.Hômqua đến quán ăn đêmmừng sinh nhật cũng chính là do Ninh Trạch Thiên bỏ tiền.Nội dung nói chuyện của hai người thực chất đều hỏi cô “Thế nào”, “Ở đâu” ……Bùi Vân Khinh lười nhắn tin, trực tiếp gọi điện cho hắn.Điện thoại vừa gọi đã nghe được âmthanh vội vàng của Ninh Trạch Thiên vang lên.“Vân Khinh, cậu đang ở đâu?”“Trường học.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com