Ngôn Tình

Chương 166 – Trò chơi đoạt tâm (3)

Chương 166 – Trò chơi đoạt tâm (3)

Editor: Quỳnh Nguyễn

“Không biết anh thích khẩu vị gì cho nên
đành phải chính anh thêm.” Mộ Thanh Vũ đặt cà phê ở một bên, lập tức cầm lấy văn kiện để lại ở trên bàn: “Kia tổng giám đốc, tôi đi đánh văn
kiện.”

Nói xong cũng không dong dài, lập tức đi đến trên vị trí chính cô, tiếp theo liền nghe được tiếng đánh bàn phím “Đùng đùng”.

Nhìn bộ dáng cô nghiêm túc đánh chữ, Lãnh Vân Lâm cùng Trình Diệu Quân nhìn
cô, hồi lâu Trình Diệu Quân mới cười cười, thêm đường thêm sữa, bưng lên cà phê nhấp một ngụm, lập tức khen một câu: “Mùi vị không tệ!”

Là thật không tệ, Lãnh Vân Lâm uống cà phê, thích uống cay đắng cùng vị
chua vừa phải, bởi vì anh không thích mùi than, lúc pha cà phê như thế
nào đem vài loại hương vị này trung hoà chính là một môn học vấn rồi.

Ít nhất, vài vị nữ thư ký trước đều đã nấu cà phê không tốt.

Mà một vị này mặc dù nóng vô cùng nhưng lại cùng Lãnh Vân Lâm hợp, nhưng
mà chuyện tình phân phó cô làm là có thể cho người tin tưởng.

Lãnh Vân Lâm cùng Trình Diệu Quân đều là mắt cao hơn đỉnh, gặp qua vô số
người. Tại trong miệng bọn họ có thể nói ra một cái “Không tệ “, tương
đương khó khăn.

Sẽ làm việc không tính là cái gì, mấu chốt là cô
có thể phân được sự tình nặng nhẹ. Không kiêu ngạo không nóng nẩy cũng
sẽ không vì chuyện tình trong sinh hoạt chậm trễ công việc, này hiếm khi thấy rồi.

Mà hiển nhiên, hai người đàn ông này ít nhất cấp cho một cô gái đang làm việc đánh giá rất cao.

Hương vị tốt lắm? Lãnh Vân Lâm cũng bưng lên ly cà phê, hơi hơi nhấp một ngụm.

Cà phê đắng cùng hơi chua, thêm sữa ngọt lành, như là một khúc tình yêu
sâu sắc phiêu đãng tại khoang miệng của anh cùng nội tâm.

Hương
vị của cô đâu chỉ là nhàn nhạt cay đắng cùng chua xót như cà phê này?
Không tới một giây sau ngươi thủy chung không biết, cô lại vẫn có bao
nhiêu mặt làm cho người ta ngạc nhiên.

Anh hơi híp mắt lại, nhìn
ánh nắng từ phía sau cửa sổ sát đất chiếu đến bên cửa sổ. Một nửa mặt cô bị ánh mặt trời chiếu, một nửa giấu kín ở trong bóng tối. Giống như là
cô người này vĩnh viễn chỉ biết bày ra mặt cô cho rằng thích hợp nhất.

Mặc dù cảm thấy được có chút nhàm chán, nhưng mà để cho anh đối với trò chơi này có chút chờ mong.

Kia tức là trò chơi cướp đoạt lòng của cô.

=========================

Sắp đến giờ tan tầm, Trình Diệu Quân cực kỳ biết tình hình.

Cả ngày Lãnh Vân Lâm đều đã bề bộn nhiều việc, căn bản không có nhiều thời gian cùng cô “Trao đổi trao đổi” như vậy.

“Vân Lâm, nơi này có một phần văn kiện hợp tác xí nghiệp Tô thị.” Mộ Thanh Vũ cầm một phần dự thảo vừa mới nghĩ đưa anh.

Xí nghiệp Tô thị cũng là Tô gia, cùng Lãnh gia xem như thế giao. Đổng Sự
Trưởng hiện tại xí nghiệp Tô thị Tô Rừng Khải là bác trai Lãnh Vân Lâm, bạn chi giao Lãnh Hạo Thiên ( chuyện tình về Tô Rừng Khải mời đọc: 《
lầm lỡ giẫm lên điểm mấu chốt lão công: Điềm Tâm khó chống đỡ 》). Tô
Rừng Khải coi như là bác họ Lãnh Vân Lâm. Em họ ông là Đổng Gia Thường
chính là mẹ của anh.

Mấy năm nay bởi vì quan hệ thông gia cùng
Lãnh gia, quan hệ Tô gia cùng Lãnh gia coi như là không sai. Ông nội Tô
Rừng Khải là người quân đội, ông ngoại của ông là bác sĩ. Trừ bỏ xí
nghiệp Tô thị ở ngoài Tô gia còn có một Bệnh Viện lớn.

Có đôi
khi, bác gái Phong Lâm Tuyết thân là bác sĩ đi vắng, Lãnh Vân Lâm cũng
sẽ đi bệnh viện Tô gia xem bệnh. Hai nhà đến bây giờ cũng quan hệ tốt
lắm.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com