Ngôn Tình

Chương 166 – Người Hèn Hạ Lúc Nào Cũng Có, Nhưng Năm Nay Đặc

Chương 166 – Người Hèn Hạ Lúc Nào Cũng Có, Nhưng Năm Nay Đặc

biệt nhiềuÔn Tử Khiêmkhông còn lời nào nữa, đành phải gật đầu, bấmsố điện thoại của Bùi Vân Khinh.Nghe Ôn Tử Khiêmnói hết, Bùi Vân Khinh cười đáp lại.“Được, tôi xong việc trực tiếp qua đó.”“Tiểu thư nhớ chuẩn bị trang phục.” Ôn Tử Khiêmnhắc nhở.“Biết rồi.”Đưa điện thoại di động nhét vào túi, Bùi Vân Khinh cao giọng.“Vị tiếp theo!”Lịch ở phòng khámđến támgiờ, bận rộn vô cùng, đến giờ ăn cơmbuổi trưa mà Bùi Vân Khinh còn ba bệnh nhân nữa.Cũng may, bốn giờ đã có bác sĩ khác rồi, cô có khả năng rời bệnh viện sớm.Trở lại văn phòng, liếc đồ trên bàn, cô nhanh chóng mở ngăn kéo ra, quả nhiên có dấu vết người đã động đến.Quả nhiên là hắn ta đã đến!Chạy đến gương, nhìn xemtrên cổ còn mơ hồ có chút dấu vết của bút, Bùi Vân Khinh nhíu mày.Trong lòng vừa động, cô nhanh chóng đi xuống lầu, đi vào phòng thay đồ, gỡ hóa trang xuống trên người xuống thay đồ rồi nhét đồ đạt vào túi sách rồira khỏi bệnh viện.Trong bệnh viện, người đến người đi, không ai chú ý đến cô đã thay đồ.Đối diện bệnh viện, trong xe hơi màu đen, người đàn ông đeo kính râm, quan sát cửa bệnh viện.Giống như Bùi Vân Khinh dự đoán, hắn ta đang đợi mình.hắn ta không giết đàn bà và trẻ con, nhưng cô là ngoại lệ.Nhưng ở một khắc cuối cùng, hắn ta cũng không có ra tay.Đương nhiên, không có giết nàng nhưng không có nghĩa là bỏ qua cho cô.Viên đạn không nằmở trên người cô, nhất định đã bị cô giấu đi, đi theo có thể biết được manh mối hoặc tìmra nhược điểmđể ép cô giao ra.Người đàn ông nâng cổ tay nhìn đồng hồ một chút, hơn bốn giờ, cô tại sao chưa tan làm?Trong túi, di động reo lên.hắn ta móc điện thoại rambên trong điện thoại có một người đang cung kính nói chuyện.“Phương tiên sinh, ngài để cho tôi điều ta đã tìmđược rồi.”“Được.”Người đàn ông liếc mắt nhìn cửa bệnh viện, nổ máy, “Tôi lập tức đến ngay.”Vì một người đàn bà không quan trọng, đương nhiên kémhơn chuyện quan trọng chứ.Thời điểmngười đàn ông nổ máy đi, Bùi Vân Khinh mưới từ bệnh viên đi ra, mắt thấy đèn tín hiệu đã đổi, cô bước nhanh qua đường kẻ vạch chongười đi bộ.Thấy cô đi đến, người đàn ông một bước phanh lại đemtốc độ giảmxuống, thân sĩ cho cô đi qua.Cảmgiác được đối phương nhường mình, Bùi Vân Khinh quay lại cong môi với anh ta, tỏ vẻ cảmơn, người đàn ông khẽ nhẹ gật đầu xemnhư đáp lại.Song phương đều xemđối phương như người xa lạ, nhưng không ai biết được bọn họ là người mà đối phương mà mình muốn tìmnhất.một nammột nữa, đi sát nhau vậy mà bỏ qua.Người đàn ông lái xe vào đường cao tốc, Bùi Vân Khinh thì đi vào bãi giữ xe của siêu thị, lấy điện thoại gọi cho tiệmtrang điểmTriệu Nhã.“Lily, tôi là Vân Khinh, buổi tối tôi muốn đi yến hội, cô có thời gian giúp mình trang điểmchút được không?”“hiện tại tôi đang còn khách, cô cứ trực tiếp đến tiệmtìmtôi, tôi cho trợ lý gửi địa chỉ cho cô.”“Tôi cần lễ phục.”“không thành vấn đề, nơi này chúng tôi cũng có.”Bùi Vân Khinh ngồi vào xe thể thao, trợ lý Triệu Nhã đemđịa chỉ gửi đến.cô nổ máy, dừng ở hầmgiữu xe, đi vào tiệmtrang điểmtrên tầng 26.Triệu Nhã đã báo trước cho tiếp tân, nên cô chỉ nói tên, thì tiếp tân sẽ chỉ phương hướng cho cô.“Lily ở phồng số một, mời ngài đi vào.”Dựa theo phương hướng mà đối phương chỉ, Bùi Vân Khinh rất nhanh tìmđược phòng số một, vòng qua bàn trang điểmchờ ở ghế sô pha, cô cấtbước đi phòng khách quý số một.Phía sau, đột nhiên vang lên một giọng nói của cô gái kiêu căng.“Đứng lại!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com