Ngôn Tình

Chương 16 – Phụ nữ phải chủ động một chút (phần hai)

Chương 16 – Phụ nữ phải chủ động một chút (phần hai)

“Cổ Thừa Trạch, anh nói dối, bác Tăngi sẽ không làm thứ chuyện bán đứng con gái như vậy đâu.” Lí Hiểu Nhu lắc đầu, không sao tin được.

Tuy rằng tính tình bác cả rất tệ hại, cũng rất mê bài bạc, nhưng ông ta chưa mất trí đến mức bán. Truyện Đông Phương

rẻ con gái như vậy.

“Phụt!” Cố Thừa Trạch cười lạnh: “Lí Hiểu Nhụ, cô ấu trĩ quá, tôi thật không dám tin sao Lí Tuấn Kiệt lại có đứa con gái và cháu gái ngu xuẩn như thế chứ:” Cố Thừa Trạch đột nhiên lùi xe, xoay vô lăng, chiếc xe nhanh chóng phóng ra khỏi bệnh viện.

Giao dịch? Hôn lễ của chị cô chỉ là một giao.

dịch? Chẳng trách trong lễ đính hôn không có.

một ai trong nhà họ Cố đến dự.

Chẳng trách bác cả cứ giấu giấu diếm diếm thay hắn.

Hóa ra tất cả mọi thứ lại xấu xí đến thế, chị cô thật đáng thương.

Cả đêm đó, Lí Hiểu Nhu không thể nào chợp.

mắt được, cô nằm bò bên giường của Lí Tử Hàm, lặng lẽ ngắm nhìn từng giọt nước trong bình truyền dịch.

Nửa đêm, Lí Hiểu Nhu cảm nhận được bàn tay của Lí Tử Hàm đang dịu dàng vuốt.

tóc cô.

Nhớ tới ngày nhỏ chị đối xử tốt với cô thế nào, Lí Hiểu Nhu đột nhiên thấy đau xót đến mức muốn rơi lệ.

Cử động nhỏ của cô cũng không thể thoát được tầm mắt của Lí Tử Hàm: “Hiểu Nhu, em vẫn.

lo cho chị à? Đừng buồn, chị không sao đâu.

Chị biết em rất muốn có một chiếc notebook, chị đã đặt hàng sẵn cho em rồi, vốn định để đến hôm sinh nhật sẽ tặng cho em, nhưng chỉ sợ chị không sống được đến ngày hôm đó.

Cho nên, chị dặn họ mang tới trước, ngày mai là em có thể nhìn thấy nó rồi…” “Chị ơi…” Lí Hiểu Nhu nghẹn ngào.

“Hiểu Nhu, chị còn một chuyện nữa muốn.

nhờ em.

Công ty Thần Hoa vốn do ba em quản lý, không ngờ sau khi ba chị tiếp quản nó lại thảm hại đến mức này.

Chị đang nghĩ, nếu như: có thể, tương lai em nhất định phải quản lý công ty này, hoàn thành tâm nguyện của ba em.” Lí Tử Hàm nói một cách khó khăn.

Lí Hiểu Nhu nắm chặt bàn tay của chị cô: ¡, chị đừng nói nữa, chị sẽ không sao đâu, chị yên tâm, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.” Lí Tử Hàm đột nhiên im lặng, Lí Hiểu Nhu khẽ gọi vài tiếng, không có phản ứng gì, cô sợ hết hồn, vội vàng đưa tay ra thắm dò.

May mà hơi thở vẫn còn, chắc chị cô ngủ thiếp đi thôi.

Đêm đó Lí Hiểu Nhu không ngủ nổi, cô suy nghĩ suốt cả đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lí Hiểu Nhu một lần nữa xuất hiện trước mặt Cố Thừa Trạch.

“Lời anh nói hôm qua vẫn còn hiệu lực chứ?” Cố Thừa Trạch nheo mắt lại một cách nguy.

hiểm: “Cô đã nghĩ kĩ rồi?” “Tôi có hai yêu cầu.” Cổ Thừa Trạch nhướn mày: “Thông thường, những người phụ nữ bị tôi chơi rồi, tôi sẽ không.

để vào mắt đâu.

Nhưng cô là một ngoại lệ.”

Lại có ngọn lửa giận cháy lên trong lòng Lí Hiểu Nhu, cô cố gắng kiểm chế bản thân mình.

Dù sao cũng bị hắn chơi rồi, vậy thì chỉ bằng liều chết đến cùng, dù sao cũng chỉ có mỗi một việc đó thôi, cứ nhắm mắt cho hắn vần vò là được.

Chỉ cần có thể cứu sống chị cô, tự tôn cũng chỉ như đống phân chó thôi.

“Thứ nhất, anh trả công ty Thần Hoa lại cho bác Tăng.

Thứ hai, anh phải chăm sóc chị tôi cả đời.” Cố Thừa Trạch nho nhã hếch cằm lên, nhìn Lí Hiểu Nhu với vẻ châm chọc: “Tuy rằng ở trong tay tôi thì Thần Hoa sẽ có tiền đồ xán lạn hơn, nhưng một năm cũng chỉ được vài tỷ, ổn thôi, trả cho cô.

Điều thứ hai thì quá Hoang đường rồi.

Lẽ nào cô muốn tôi kết hôn với một người phụ nữ bị bệnh tim? Cho dù tôi đồng ý, cô nghĩ ba mẹ tôi sẽ đồng ý sao? Đúng là nực cư Chuyện hôn nhân trong các gia đình quyền thế trước nay không thể do mình tự quyết được, Lí Hiểu Nhu có phần suy tư: “Vậy anh bảo phải làm thế nào?” “Chi bằng thế này nhé, tôi đến gặp chị cô một lần, tôi lên giường cùng tôi một lần, những lúc khác, đôi bên không ai can thiệp đến ai.” Ánh mắt Lí Hiểu Nhu thoáng lóe lên một chút khổ sở rồi bất đắc dĩ gật đầu.

Cô tự an ủi mình, cứ coi như bị chó cắn đi! “Được, cứ thống nhất như thế nhé!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com