Ngôn Tình

Chương 159 – Cô Nhóc Kia, Ngủ Cũng Không Thành Thực Được!

Chương 159 – Cô Nhóc Kia, Ngủ Cũng Không Thành Thực Được!

La Sát Đoàn đội trưởng là Phương Ngạo, bất quá người kia đã chết rồi.Nghe được ba chữ La Sát Đoàn, Ôn Tử Khiêmchân mày cũng nhảy dựng, biểu tình trên mặt cũng nghiêmtúc lại.“Được, tội lập tức đi thông báo.”anh ta bước nhanh xuống lầu gọi điện thoại, Đường Mặc Trầmxoay người vòng qua đi về hàng lang, chú ý đến lan can có một người vệ sĩ, đôi mắt ngườiđàn ông đen như mực liền kíp lại.“Chẳng lẽ…. Câu ta còn sống?”Đường Mặc Trầmmột lần nữa xuống lầu, thời điểmkhông lâu, thấy có chiếc xe phổ thông chạy đến, không có tiếng động nào đã chạy đến sân.Cửa xe mở ra, hai nammột nữ dứt khoát ra khỏi xe, trên người đều là đồ lao động màu đen, nhìn qua rất bình thường.trên áo có hoa văn thêu màu đen, đó là chimưng, hai tròng mắt sáng ngời, đang nhìn xung quanh, tựa hồ còn chuẩn bị hướng con mồi bay đến.Bước đến, ba người đều cung kính dừng lại hướng Đường Mặc Trầmhành lễ.không có nửa chữ vô nghĩa, chỉ là chờ mệnh lệnh của anh.Đội Phi Ưng trực thuộc quản lí của Đường Mặc Trầm, trừ anh ra không có bất luận kẻ nào có quyền ra lệnh.Người đàn ông nâng tay phải lên, nhẹ nhàng đè lông mày ở sườn, đang chào theo quân đội.“đã xử lý ổn thỏa.”Nămchữ mà bao gồmrất nhiều ý nghĩa.An bài tốt người nhà, xử lý tốt thi thể, tìmmột lý do thích đáng để công bố nguyen nhân cái chết của thị trưởng, đương nhiên còn tra ra tất cả các manhmối, tìmhung thủ…“Dạ!”Ba người cùng đáp lại.Ôn Tử Khiêmmở cửa xe, Đường Mặc Trầmnghiêng người ngồi vào xe, xe ở phía trước, sắc mặt của anh vẫn như cũ có mấy phần ngưng trọng.Xe quay về Đường cung, anh cất bước đi vào phòng khách.Bác Chu ra đón, Đường Mặc Trầmchỉ thản nhiên nâng tay phải, rồi lên lầu.đi đến cửa của phòng ngủ chính, anh xoay người nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Bùi Vân Khinh ra, nương theo ánh đèn phía sau.Chỉ thấy nhóc con đang ngủ say, hơn nửa lưng đều lộ bên ngoài, hai cái đùi công lên đè chăn, quần ngủ trên người cô đã kéo lên đến đầugối, không cần nói thấy được cặp đùi, cùng với quần lót màu trắng ở dưới làn vấy mở hồ thấy được.cô nhóc kia, ngủ cũng thành thật nữa!Sắc mặt người đàn ông tối lại, lúc này mới dời ánh mắt đi.đi đến nhẹ nhàng, kéo chăn qua giúp cô đắp lên thắt lưng, anh nghiêng người ngồi ở bên cạnh giường Bùi Vân Khinh.Tiêu diệt La Sát Đoàn là do anh phụ trách, một nămtrước cũng bởi vì sợ bị trả thù nên đuổi cô ra khỏi Đường cung.Nếu quả thật tên kia ngóc đầu trở lại, anh nên làmnhư thế nào để bảo vệ người phụ nữ của mình đây?Chẳng lẽ còn muốn cô nhóc rời đi sao?không!Ý nghĩ này dâng lên liền lập tức phủ đi.Nếu như Đường Mặc Trầmngay cả người phụ nữ của mình mà không bảo vệ được, sao lại có tư cách bảo vệ cho đất nước này chứ?Ra quyết định này, anh đứng lên ra khỏi phòng của Bùi Vân Khinh.một lát sau, Đường Mặc Trầmquay trở lại lần nữa.Đưa cánh tay muốn ômcô đi, nghĩ nghĩ lại sợ đemcô đánh thức rốt cuộc thay đổi chủ ý.Đóng cửa lại, để đồ trên tay xuống ở trên đầu giường cô, nghiêng người nằmở phái sau cô, người đàn ông thân mình cao lớn ngủ ở một giường của cô,liền đưa cánh tay ômlấy thắt lưng của Bùi Vân Khinh.Bùi Vân Khinh ngủ rất say, cũng không biết là bên cạnh mình có thêmmột người nữa, giờ phút này đang dùng tư thế bảo vệ ômmình vào ngực củangười ấy.Ngủ trong chốc lát, Bùi Vân Khinh lao người đến, ở trong lòng anh vặn vẹo giống như chắp tay, cuối cùng cũng tìmđược một cái gối đầu thoải mái –cánh tay của anh, cô thế nhưng mới an tĩnh lại.Cảmgiác cô thân cận, người đàn ông càng ômchặt hơn nữa.Vân Khinh của anh, anh sẽ không bao giờ buông tay nữa!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com