Ngôn Tình

Chương 158 – Không Làm Cầu Tài, Không Làm Cầu Sắc

Chương 158 – Không Làm Cầu Tài, Không Làm Cầu Sắc

Giọng người đàn ông không cao, lại có một nguồn năng lương uy hiếp người khác, mấy người đàn bà đều sợ đến mức thu hồi lại nước mắt, ngẩng mặt lênnhìn về phía anh.“Ai nhìn được mặt hung thủ?” Đường Mặc Trầmlặp lại.cô gái trẻ mở miệng run rẩy đáp, “Chúng ta đều bị đánh ngất xỉu rồi bị mang vào, không… không thấy được mặt người đó.”Đường Mặc Trầmkhông hỏi lại nữa, xoay người lui về, đi lên phòng ngủ chính trên lầu hai.trên giường lơn, nửa nămtrước vừa được thăng chức lên làmthị trưởng LâmTử Thông, tay chân tách ra cột vào bốn góc giường.Cổ tay cùng với cổ chân đang còn nhảy máu liên tục, trên sàn đã tràn đầy máu loãng, trong không khí mùi máu tươi vô cùng trầmtrọng.Tình cảnh kia quá mức khủng bố, Vương Hạc Minh đã nhìn thấy rồi nhưng vẫn không dámnhìn như cũ.Ôn Tử Khiêmđi từ phía trước, cẩn thận bước đi.“Động mạch tay chân đều bị cắt, không có những vết thương khác.”không có những vết thương khác, vậy mà nói là người này là bị mất máu mà chết.Vẻ mặt Đường Mặc Trầmbình tĩnh, sắc mặt Vương Hạc Minh trắng bệch vài phần, thái dương lại có thêmmột tầng mồ hôi lạnh.Cách ra tay này quá độc ác!Đường Mặc Trầmxoay người, tầmmắt dừng ở trên mặt Vương Hạc Minh.“Ông như thế nào lại phát hiện được?”“Tôi quay về…. Quay về hỏi thị trưởng. Tôi… Tôi vốn là có công việc muốn tìmthị trưởng thương lượng, kết quả vừa tiến đến đã thấy thi thể ngoài sân,thấy sự việc quan trọng, tôi không dámtùy tiện quyết đoán, dưới tình thế cấp bách mới gọi điện thoại cho ngài.”“Trừ tôi ra, còn ai biết nữa?”“Chỉ có tài xế của tôi thôi.”“Nếu chuyện này để lộ nửa điểmra bên ngoài, kiếp sau ông cũng đừng nghĩ đến con đường làmquan.”Thị trưởng thành phố cùng người nhà bị giết chết cả nhà, nếu chuyện này truyền đi, truyền thông nổ ra không thể cản được.Đường Mặc Trầmkhẽ giơ cằmlên, “Ông có thể đi rồi.”“Được. Tôi đi đây trước một bước, ngài có gì phân phó, có thể lúc nào cũng gọi điện thoại cho tôi.”Vương Hạc Minh giống như được ân xá, hướng Đường Mặc Trầmtỏ thái độ cảmơn, hốt ha hốt hoảng xuống lầu rời đi.Ôn Tử Khiêmtừ trong phòng bước ra, “Bộ trưởng, ngài xemcó phải thông báo cho tamcục hay không?”Ôn Tử Khiêmnhắc đến tamcục là cục an ninh, nó cũng thuộc ngành mà Đường Mặc Trầmchỉ huy.Đường Mặc Trầmkhẽ gật đầu một cái, “Thông báo cho đội Phi Ưng đưa người đến xử lý.”Đội Phi Ưng?Lông mày Ôn Tử Khiêmnhảy dựng lên.Đội Phi Ưng là người mạnh nhất trong tay Đường Mặc Trầm, anh ta đến đó một năm, cho dù chuyện lớn hơn nữa, Đường Mặc Trầmcũng không kêuPhi Ưng ra mặt.Thị trưởng gặp chuyện không phải chuyện nhỏ, nhưng mà so với những việc mà đội Phi Ưng đã từng làm, đây cũng không tính nó là đại sự.Chuyện này để đội Phi Ưng làm, đáng không?Đường Mặc Trầmnhìn ra được tâmtư của anh ta, nhíu mày liền nói.“Tôi lo lắng có liên quan đến La Sát đoàn.”Từ trong sân đến cửa rồi đến lầu hai, các cận vệ đều ngã xuống mà đồ vật trên tường cùng các dụng cụ khác không có tổn thất gì, ngay cả dấu vết đánhnhau kịch liệt cũng không có.Như vầy cũng đủ chứng minh, các cận vệ này không có cơ hội sử dụng súng thậmchí ngay cả cơ hội nhìn đối phương công kích mình như thế nàocũng không biết, thì đã trở thành thi thể.Tất cả mọi người đã giết chết, phương pháp sạch sẻ gọn gàng, mỗi người đều bị cắt đứt cổ họng cùng với vết thương LâmTử Thông cùng một vũ khí.Rất rõ ràng, cùng một người.Trong phòng không có dấu vết xêch dịch, tủ bảo hiểmtrong thư phòng cũng không động đến, chứng minh người này không liên quan đến tiền bạc.cô gái xinh đẹp thì không có chuyện gì, cũng không liên quan đến sắc.Chứng tỏ là báo thù!một người từ cửa chính đi vào, một đường giết chết hai mươi sáu người, còn có thể chạy trốn.Đây là một người tàn nhẫn!Đường Mặc Trầmtiếp xúc qua nhiều người rồi, người có năng lực như vậy không vượt quá nămngười.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com