Ngôn Tình

Chương 156 – Giằng Co Giữa Sự Sống Và Cái Chết (3)

Chương 156 – Giằng Co Giữa Sự Sống Và Cái Chết (3)

    Mộ Như đã ngất đi khi cơn đau bụng dữ dội nhất, thật ra cô chưa hoàn toàn hôn mê, trong cơn mê muội, cô cảm thấy bụng mình đau dữ dội liên tục, cơn đau như có thứ gì rời khỏi cơ thể mình khiến cô phải hét lên.    Dường như nghe thấy tiếng mở cửa, cô nghe thấy có người đang nói chuyện, bàng hoàng, cô cảm thấy cơ thể mình tốt hơn nên được dời ra xa, trong cơn choáng váng, cơ thể dường như có người đang ôm cô chạy đi.    Mọi thứ choáng váng, cơ thể dường như đang chạy mê man lại dừng lại, sau đó truyền đến tiếng bước chân, có tiếng nói, rồi thân thể cô bị thứ gì đó đẩy ra, thật ra là bị nâng lên cho đỡ lạnh, rồi lại đặt cô lên một độ cao mà không có bất kỳ nhiệt độ nào.    Cô không biết đây là nơi nào, trong trí nhớ cô cũng chưa từng nhìn thấy nơi nào như vậy, bởi vì lạnh mà cứng đờ, cô chỉ cảm thấy chiếc quần dính máu của mình bị cởi ra một cách sững sờ, sau đó hai chân trơn bóng giơ lên ​​cao, phần riêng tư nhất của cơ thể buộc phải phơi bày trước mặt người lạ.    Cơ thể cô vặn vẹo theo bản năng, cố gắng chống cự, nhưng dường như có người ở hai bên, họ nắm chắc tay cô, thậm chí có người còn nói, đừng sợ, mọi chuyện sẽ kết thúc sớm thôi.    Cô không biết sắp xong có nghĩa là gì, đứa bé trong bụng cô sẽ mất đi rất nhanh hay là một mình cô rời đi rất nhanh? Nhưng những vấn đề này vừa phức tạp vừa mệt mỏi, nên cô sẽ không thể hiểu trong một thời gian.    Bụng của cô dường như càng thêm đau đớn, nơi tư mật như có một vũ khí sắc bén lạnh như băng đang cắm sâu vào bụng dưới của cô, vũ khí sắc bén kia, không biết là cái gì, không ngừng khuấy động mà hút vào bụng dưới của cô. Đồng thời, cô gần như bị nghiền nát cả người.    Tay cô vô thức muốn chạm vào bụng dưới, không, cô muốn chạm vào con mình, nhưng tay bị người ta đè chặt, muốn nhúc nhích cũng không được.    Thứ vũ khí sắc bén không ngừng khuấy động trong bụng cô, nó vô cùng sắc bén và  lạnh lùng tàn nhẫn, cô không cảm nhận được nhiệt độ trong bụng của mình một chút nào, nó cứ khuấy rồi hút. Buộc phải tách những thứ trong bụng vốn dĩ là của một mình cô …    Cuối cùng cô lại khóc, chất lỏng ấm áp lặng lẽ lăn dài xuống má, dọc theo búi tóc, chảy vào tai, như muốn xuyên qua màng nhĩ rồi chảy vào tim …    Không biết có phải màng nhĩ và trái tim được kết nối không, nhưng tóm lại, cô chỉ cảm thấy nước mắt quá cay, quá đắng, thậm chí còn đắng hơn bất cứ thứ gì.    Đông Phương Mặc, cái tên đáng ra không nên nhớ tới này, giờ đã ăn sâu vào tâm trí cô, đứa con trong bụng cô không liên quan gì đến Đông Phương Mặc, nhưng tại sao, vào lúc đứa nhỏ rời đi, cô thực sự đã nghĩ đến anh?    Phòng mổ lạnh lẽo đến tàn nhẫn, yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng va chạm của kim loại và tiêngd máy móc lạnh lẽo, nhưng không biết tại sao, cô dường như nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ trong cơn choáng váng.    Tiếng khóc của đứa trẻ không to, rất trầm và thấp, cô khóc rất đau lòng và bất đắc dĩ, cô khóc đến mức không kìm được mà muốn đưa tay ra nhấc đứa trẻ lên rồi lại đặt nó trở lại vào bụng.    Trong lúc bàng hoàng, cô bất giác đưa tay ra, cố gắng nhặt đứa trẻ bị lấy ra, đây là đứa con đầu tiên trong đời của cô, cô không muốn mất nó, cô muốn yêu nó thật tốt… .. .    Nhưng nột điều đáng tiếc là những gì cô cầm được trong hai bàn tay không phải là đứa trẻ đang khóc, mà là một đám mây có như có như không thể nhìn thấy, đám mây chỉ chạm bằng tay cô. Rồi nhẹ nhàng bay đi một lần nữa, để một khoảng cách vượt quá tầm tay của cô…    Cô đuổi theo đám mây đó một cách không tự nguyện, nhưng đám mây bay ngày càng cao, ngày càng xa, cuối cùng, dần dần cô thậm chí không thể nhìn thấy nó …Nguồn:https://webtruyen.com/hon-nhan-cuoi-cung-vo-xin-dung-ly-hon/MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN WEBTRUYEN.COM

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com