Ngôn Tình

Chương 156 – Đại chiến đồ ăn (9)

Chương 156 – Đại chiến đồ ăn (9)

Lại nhìn cô một cái, cô sau cùng chỉ là mím môi, hồi lâu mới cúi đầu, thanh âm nhỏ như muỗi kêu: “Anh trai tốt.”

Lãnh Vân Lâm nghe được, lại coi như không có nghe đến, lại gắp một đũa thức
ăn, sau đó, lại vẫn khiêu khích trước mặt cô, “A” một ngụm, từng ngụm
từng ngụm ăn đến trong bụng đi.

Mộ Thanh Vũ làm đồ ăn, hương vị
cũng không phải nói có bao nhiêu tuyệt hảo, nhưng mà tuyệt đối không
kém. Anh nói không sai, anh quả thật không kiêng ăn, cái gì đều đã ăn.

Nhưng mà anh đối với chất lượng đồ ăn yêu cầu rất cao.

Mà hiển nhiên, Mộ Thanh Vũ làm đồ ăn, mặc dù không sánh bằng những cái đầu bếp nhà hàng này, nhưng mà trái lại có thể đầy đủ thỏa mãn yêu cầu của
anh.

Tiêu chuẩn như vậy đối với một người không phải đầu bếp chuyên nghiệp mà nói, đã rất không kém rồi.

Lần này Mộ Thanh Vũ nóng nảy, nhìn Lãnh Vân Lâm vẫn chưa thỏa mãn, cô cũng
không biết lượng cơm ăn của anh là bao nhiêu, mặc dù so với ở nhà cùng
Ân Ân làm muốn nhiều một chút, nhưng mà ̣ rõ ràng không đủ ăn a! Mắt
thấy Lãnh Vân Lâm đều đã xới đến chén cơm thứ hai rồi!

Lần này cô hết chỗ nói rồi, người là sắt, cơm là thép. Ngay cả cơm đều đã ăn không đủ no, cô còn đi nói cái gì khí tiết a?

“Anh trai tốt! Em đói bụng!” Cũng liền chỉ có cô đối với câu này mềm mại chí cực cũng có thể kêu hô được khí thế ngất trời như vậy.

Lãnh Vân Lâm lập tức liền nở nụ cười, nhìn cô trông mong nhìn chằm chằm gì đó trên bàn, liếc mắt một cái cũng chưa nhìn anh.

Cái gia hỏa kia ngay cả làm nũng đều sẽ không, nhưng mà anh như thế nào liền cảm thấy được, ngoạn chơi tốt như vậy a?

Anh lập tức vuốt cằm trầm tư: “Ưm, hiện tại điều kiện thăng cấp rồi! Em
không chỉ có phải gọi anh là anh trai tốt, hơn nữa còn phải ngồi ở trên
đùi anh hôn anh một cái mới được!”

“Lãnh Vân Lâm!” Mộ Thanh Vũ lập tức gầm thét. “Ạnh đừng được một tấc lại muốn tiến một thước!”

Lãnh Vân Lâm trả lời, tốc độ nhanh hơn ăn sạch chén cơm thứ hai, hơn nữa lại quét hơn phân nửa đồ ăn còn lại từ trên bàn.

Mộ Thanh Vũ xem thế này phát cáu rồi! Mẹ kiếp, lại u tranh một phen, ngay
cả cơm chiều đều không có! Nhà tư bản đều là Vampire! Vừa mới áp bức cô, hiện tại ngay cả nước canh cũng không cho cô uống một ngụm!

Lão nương liều mạng với ngươi!

Cô vừa muốn nhào đi lên, Lãnh Vân Lâm càng vô sỉ, rõ ràng cầm tất cả đồ ăn trên bàn đều đã kẹp đến trong chén anh, sau đó khiêu khích nhìn cô một
cái, ý tứ kia là anh xem em cướp đoạt đồ ăn như thế nào! Không ngoan
ngoãn nghe lời, đói chết em!

Còn có cái gì nói, cô đành sợ rồi.
Dù sao cũng không phải không ngồi quá chân của anh, cô lập tức hùng hổ
đi tới, mông ngồi đi xuống trên chân anh, xoay chuyển đầu, một ngụm hung hăng cắn lấy gò má anh, sau đó, lại cứng rắn kêu một tiếng: “Anh trai
tốt!”

Lại sau đó, không nói hai lời, đoạt lấy chiếc đũa của anh chính mình bắt đầu cúi đầu lang thôn hổ yết (ăn ngấu nghiến).

Lãnh Vân Lâm bị hành động này của cô làm vui vẻ.

Cô gái này thật đúng là thú vị, ngươi cho là cô sẽ không đấu tranh, cô
cũng quả thật sẽ theo ý tứ của ngươi tới, chỉ là, hình thức thuận theo
thôi…

Anh sờ sờ dấu vết bị cô cắn trên mặt mình, khóe miệng không tự chủ được gợi lên một nụ cười.

=========================

Sau khi đại chiến đồ ăn, Lãnh Vân Lâm trái lại không có lại tiếp tục dây dưa cô.

Thu thập sạch sẽ gian phòng, cũng không sai biệt lắm nhanh đến giờ đi ngủ.

Chỉ là, đi ngủ…

Bọn họ muốn cùng nhau sao?

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com