Ngôn Tình

Chương 142 – Biện pháp mới (3)

Chương 142 – Biện pháp mới (3)

Editor: Quỳnh Nguyễn

“Mẹ biết. Ân Ân cũng cần phải ngoan, phải
nghe lời.” Tại nhà trẻ nghe cô giáo, tại nhà chú Lý cũng phải nghe chú
Lý nói, biết không?”

“Biết rõ!” Mộ Thanh Vũ còn muốn nói gì, bỗng nhiên phòng trà nước bị người kéo ra, Lãnh Vân Lâm nhìn cô ở bên trong
trốn tránh gọi điện thoại có chút không vừa ý: “Cô đang làm những gì!”

Thanh âm anh rất trầm thấp, hiển nhiên là không cao hứng. Bên kia thanh âm Ân Ân thanh thúy vang lên. “Mẹ, bên kia có thanh âm chú?”

“Ngoan,
đợi lát nữa tôi lại gọi cho.” Mộ Thanh Vũ nhanh chóng tắt, sau đó không
nói hai lời xóa bỏ tin tức trò chuyện, hơn nữa tắt máy.

Cô không muốn để cho Lãnh Vân Lâm biết Ân Ân tồn tại, đương nhiên cũng không tất yếu cho anh biết chuyện tình Lý Tiêu Nhiên.

“Em gọi điện thoại với ai?” Lãnh Vân Lâm cau mày, cực kỳ mất hứng.

Anh vừa mới làm việc xong, hiện tại thời gian đã bảy giờ, bụng có chút đói, nhưng mà ra cửa văn phòng lại nhìn không thấy cô.

Gọi điện thoại, cư nhiên đường dây bận, anh một đường đi tới, nghe được
phòng nước bên này có người nói chuyện. Đẩy cửa vào liền thấy Mộ Thanh
Vũ tựa vào ở một bên, nắm di động, khóe miệng tràn đầy ý cười.

Anh nhìn ra được tới, biểu tình cô là chân thật.

Mộ Thanh Vũ đem di động thu vào trong túi, cô rất muốn thay một biểu tình
dịu ngoan, nhưng mà vô luận cô làm như thế nào lại không thay đổi biểu
tình của mình được, cuối cùng đành phải khô cằn nói: “Tổng giám đốc.”

“Không phải nói, gọi anh “Vân Lâm” sao?”

Mộ Thanh Vũ muốn kéo một cái mỉm cười, lại không biết làm như thế nào, hồi lâu, mới gật gật đầu: “Vân Lâm.”

“Lúc này mới ngoan thôi!” Anh biết cô là cố ý, cũng biết, cô giờ phút này tươi cười, có bao nhiêu miễn cưỡng.

Nhưng mà nhìn mèo nhỏ vừa mới phẫn nộ thu hồi móng sắc biến thành chó nhỏ ngoan ngoãn.

Cái loại cảm giác này thực khá tốt!

Bàn tay to người đàn ông tại đỉnh đầu cô nhào nặn, Mộ Thanh Vũ nhíu mày.

Không biết vì cái gì, có lẽ là bởi vì chọc thủng tầng cửa sổ kia, để cho cô
cùng Lãnh Vân Lâm phối hợp như trước kia cô đã làm không được rồi.

Ở trong thang máy một đường xuống dưới, cô nhìn nhìn anh, thật sự là
không hiểu, anh vì cái gì nhất định phải lưu mình tại bên cạnh anh?

Nếu là vì khuôn mặt đẹp cô cảm thấy được mình có lẽ còn không sánh bằng cái Sthefany kia, anh lại cứ không cần Sthefany hoa lê đẫm mưa mà cường thế khóa mình tại bên người.

Cô không rõ cũng không thể lý giải. Chẳng lẽ đây là thói hư tật xấu người đàn ông trong truyền thuyết?

Càng là dán lên lại càng không thích. Mà mình cầu không được liền phe phẩy cái đuôi đi lên?

Lại mệt lại khổ cô cũng nhất định phải ổn định tâm ý Lãnh Vân Lâm, để cho anh mau chóng chán ghét mình.

Cho dù như vậy thật sự rất khó.

Mà Lãnh Vân Lâm, tại trong quá trình xuống thang máy trái lại bỗng nhiên
quay đầu cùng ánh mắt của cô chạm vào nhau trong không trung: “Em nhìn
anh làm cái gì?”

Mộ Thanh Vũ, cô phải cố gắng!

Cô ở trong
lòng không ngừng vì mình động viên tinh thần, cuối cùng rốt cục tràn một cái ý cười ôn nhu: “Vân Lâm, tối hôm nay, chúng ta đi chỗ nào ăn cơm?”

Lãnh Vân Lâm quay đầu nhìn cô một cái, nhìn đến tươi cười có chút giả dối trên mặt cô, trong lòng không khỏi có chút buồn cười.

Cô trái lại thực sẽ xem xét thời thế!

Nhếch môi, anh nhẹ cười, tiếp sát cô hơi thở ấm áp dâng lên tại cổ mảnh khảnh của cô:

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com