Ngôn Tình

Chương 140 – Tình Chiếm Hữu

Chương 140 – Tình Chiếm Hữu

Ôn Tử Khiêmrời khỏi văn phòng, Đường Mặc Trầmmột lần nữa nâng di động lên, nhìn chămchú vào màn hình ảnh chụp, anh giơ khóe môi lên, một látlạichân mày hơi cong, nâng ngón tay ấn lên ấn đường.Nhấp vào phần tin nhắn, lại rời khỏi, trực tiếp đemđiện thoại trở về.Điện thoại bên kia, Bùi Vân Khinh đang chờ anh đáp lại, nhìn điện thoại đáp lại, vội vàng chuyển đến.“A, chú nhỏ?”“không được mặc áo tắmcùng áo ngủ ra khỏi phòng ngủ, không được mặc váy ngắn hơn đầu gối qua mười centimet, không được đemảnh chụp chongười khác xem…”Người đàn ông nói một hơi ít nhất bảy támcái không được, sau hai giây, “anh nhớ đến đó, còn cái khác thì sau này bổ sung!”“….”Người này thật là bá đạo mà!Bùi Vân Khinh cầmdi động, dở khóc dở cười.“Nhớ kỹ chưa?” Người đàn ông ở đầu dây bên kia hỏi lại.Lúc này, Bùi Vân Khinh đã từ kinh ngạc mà phục hồi tinh thần lại.Từ những câu nói của anh đã toát ra ba chữ – tính chiếmhữu!cô cong môi, cười hỏi, “Ý của anh có phải là, đồ nhà chúng ta…. không được cho người khác xem?”“Đúng.”Đường Mặc Trầmđáp nhẹ, anh thực vừa lòng với câu ‘đồ nhà chúng ta’.“Chú nhỏ yên tâmđi! Chú nhỏ muốn emlàmcái gì thì emlàmcái đó, chú nhỏ không cho emlàmcái gì thì emcũng không làmđâu.” Bảy tỏ lòng trungthành, cô không quên hỏi, “Chú nhỏ ơi, bức ảnh đẹp không?”Hao tổn tâmtình hơn nửa ngày, anh như thế nào không cho cô vài câu khen ngợi đi chứ?Điện thoại bên đầu kia, người đàn ông trầmmặc mấy giây, cuối cùng cũng nói.“Rất đẹp.”Hai chữ cũng đủ để cho cô tâmtình muốn nổ tung.Bùi Vân Khinh biết mình lớn lên cũng không tồi, cũng nghe không ít người khen ngơi vẻ ngoài của mình, nhưng cô vẫn muốn ý kiến của anh.cô hít vào, đemdi động sát vào tai.“Emkhông làmchậmtrễ công việc của anh nữa, ngày mai buổi tối cũng gửi tin nhắn với anh được không?”cô chính là biểu hiện ngoan ngoãn, hiểu chuyện.Bên tai, giọng nói người con gái hơi thấp, không thể không ngưng thần mới có thể nghe được.Cái loại cảmgiác thật giống như môi cô bên tai, nói nhỏ nhẹ.Như lông tơ quét nhẹ qua trái tim, mềmmại mà, ngứa…một tà niệmrục rịch mà nổi dậy.Đường Mặc Trầmthở sâu, nhấp nhấp có chút gần.“Được!”“Chú nhỏ, ngủ ngon.”“Ngủ ngon.”Cúp điện thoại, Bùi Vân Khinh cằmdi động mà vui vẻ, đemchính mình némở trên giường lớn.“Yes!”Như vậy, đemmai có thể thuận lợi mà gọi điện thoại cho anh.Điện thoại đầu bên kia.Đường Mặc Trầmmột lần nữa mở ảnh chụp của cô, ngón tay nhẹ nhàng mà mơn trớn mặt, đầu ngón tay đi xuống xương quai xanh… Sau đó, nâng tayphải đemmàn hình khóa lại.Đưa điện thoại để trên bàn, ánh mắt anh dừng một chút, liền để vào chỗ ngực áo sơ mi.Liền cao giọng nói.“Tử Khiêm!”Ôn Tử Khiêmvội vàng đi vào.“Bộ trưởng?”“Cậu tận dụng hết khả năng rút gọn hành trình công tác vào.”Ôn Tử Khiêmvội hỏi,“Bộ trưởng, có phải có việc gấp gì không?”“Đúng vậy.”Đúng?Ôn Tử Khiêmnhướng mày, cái này kêu là trả lời anh ta, anh ta chính là trợ thủ của anh, có việc gấp gì mà không giao cho anh ta đi sao?Đường Mặc Trầmmở văn kiện,“Cậu còn đợi cái gì nữa?”“Tôi chỉ muốn biết, việc gấp của bộ trưởng là cái gì, có cần tôi đi an bài hay không?”Đường Mặc Trầmngước mắt liếc anh ta một cái.“không cần!”Ôn Tử Khiêmcảmgiác chính mình bị xemthường thật sâu!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com