Ngôn Tình

Chương 139 – Tổng giám đốc cùng thư ký (6)

Chương 139 – Tổng giám đốc cùng thư ký (6)

“Vân Lâm, nếu con đối với cô ta chỉ là chơi đùa mà thôi, kia mẹ cũng mặc kệ rồi! Nhưng mà…” Bà nói, trừng Mộ Thanh Vũ, ánh mắt hung ác. “Nếu
người phụ nữ này dám can đảm đến Lãnh gia chúng ta giương oai, xem mẹ
thu thập cô như thế nào!”

Nói xong câu đó, bà xoay người cao ngạo rời khỏi!

“Nhị phu nhân, đi hảo a, cẩn thận đừng ngã.” Tại lúc hai nam nhân đều đã mặt trầm xuống, Mộ Thanh Vũ ngược lại không sợ trời không sợ đất gầm lên cổ họng.

Đợi cho Đổng Gia Thường rời khỏi văn phòng, Lãnh Vân Lâm
vừa mới còn cười nhanh chóng giận tái mặt. Anh mệnh lệnh Trình Diệu
Quân: “Tới cửa đi, đóng cửa lại, không cho bất luận kẻ nào tiến vào!”

Trình Diệu Quân sửng sốt, mệnh lệnh này, chẳng lẽ tổng giám đốc muốn cùng Mộ Thanh Vũ tính sổ?

Anh cực kỳ chân chó lập tức đáp ứng, lập tức rời khỏi. Anh mới không cần tham gia màn thối nát giữa bọn họ.

Chỉ là khi anh hướng tới cửa tính toán đóng cửa, anh rõ ràng nhìn đến Lãnh
Vân Lâm vừa mới còn duy trì phong độ đã đè cô ở trên ghế sofa, bộ dáng
này.

Xem ra tổng giám đốc bọn họ thật sự gặp hoa đào của mình?

Tự cầu nhiều phúc đi!

Không, không đúng, tổng giám đốc còn thích thú a!

=========================

Trong văn phòng.

Lãnh Vân Lâm quả thật là đè cô tiếp xuống, chỉ là, tối qua anh đã ăn uống no đủ, thật không đến mức lại thú tính quá.

Anh chỉ là đè nặng cô, để cho cô ngoan ngoãn ở phía dưới, anh từ trên cao
nhìn xuống, đầu ngón tay còn cuồn cuộn tóc dài của cô. “Vừa rồi em tựa
hồ mắng thật cao hứng? Uh`m?”

Một chữ cuối cùng lười biếng mà lâu dài, tựa hồ thật là hỏi không chút để ý.

Cô cười lạnh, như thế nào, anh kỳ thật cũng đối mẹ anh rất không vừa lòng. Nhưng mà lại không vừa lòng kia cũng là mẹ của anh, anh có thể châm
chọc, người khác cũng không được quát mắng, dù cho mắng chửi người, hay
là động thủ đánh người trước, là mẹ của anh!

“Đúng a, mẹ anh cũng đánh thật cao hứng.” Cô sẽ không muốn tại trước mặt mẹ anh lưu ấn tượng tốt. Dù sao cô là thật đều không có nghĩ tới muốn cùng với anh.

Mắt Lãnh Vân Lâm tối sầm lại, mẹ anh anh biết đến, mặc dù nói bà quả thật
là tư tưởng cấp bậc rất nặng. Nhưng mà nếu không có chuyện rất trọng
đại, bà nhất định không sẽ tới.

Nói vậy, là tối hôm qua Mộ Thanh Vũ cầm một bình rượu thật sự đánh cho Lâm Vũ Thâm quá nặng rồi.

Nhưng mà kia thì thế nào?

Hiện tại anh nhận định vị này chính là người của mình, như thế tự nhiên sẽ bao che khuyết điểm.

Hừ, cho dù tất cả mọi người nhìn đến là Mộ Thanh Vũ đập bể thì thế nào? Ai kêu anh ta chạy tới ngoạn chơi cái loại party này?

Chỉ là, thái độ người này…

Lãnh Vân Lâm khó chịu, trừ bỏ cô đối với mẹ của mình cũng không làm sao kính trọng, còn có một chút….

Cô như thế nào liền nghĩ muốn cùng anh thanh minh quan hệ như vậy, nói
giống như gả cho anh cũng không phải chuyện tình vui vẻ mà là chịu tội?

Đương nhiên, về hôn nhân, Lãnh Vân Lâm vẫn lại là cực kỳ thanh tỉnh.

Anh hiện tại thừa nhận, anh là thích Mộ Thanh Vũ, rất muốn mỗi ngày cùng cô quấn cùng một chỗ.

Anh cũng biết loại thích này căn cứ vào thân thể, là tạm thời, là trong
nháy mắt, khả năng sẽ cảm thấy được cực kỳ hưng phấn, cực kỳ kích thích, nhưng mà cũng là như vậy mà thôi.

Nhưng mà, hôn nhân liền không giống nhau rồi.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com