Ngôn Tình

Chương 137 – Tổng giám đốc cùng thư ký (4)

Chương 137 – Tổng giám đốc cùng thư ký (4)

Không nhìn ra cô gái này có năng lực mắng thiên kim đại tiểu thư Triệu
Hiểu Huyên không trả lời được, hơn nữa còn đánh cho tiểu tử Lâm gia kia
đầu rơi máu chảy a!

Đổng Gia Thường bĩu môi, cô gái này, cũng
không có khuynh quốc khuynh thành như trong tưởng tượng của bà như thế!
Làm sao có thể đem con trai của bà mê được xoay quanh?

Mặt bà trầm xuống, hỏi một câu: “Cô chính là thư ký con tôi?”

Mộ Thanh Vũ gật đầu: “Đúng.”

Nhưng mà một giây sau, bàn tay Đổng Gia Thường hung hăng vung tới đây, vừa lúc đánh trúng mặt cô!

Mộ Thanh Vũ ngây người, Lãnh Vân Lâm ngây người, ngay cả Trình Diệu Quân cũng ngây người.

“Mẹ!” Lãnh Vân Lâm lập tức đứng lên, đi đến bên người Mộ Thanh Vũ. “Mẹ làm cái gì vậy?”

“Mẹ làm cái gì vậy?” Đổng Gia Thường nhìn con trai bảo vệ người phụ nữ này
quả thực khó có thể tin: “Cô ta một cái thư ký, cư nhiên dám mắng Hiểu
Huyên? Hơn nữa tối qua đánh cho tiểu tử Lâm gia kia đầu rơi máu chảy!
Phụ nữ như vậy quả thực chính là tai họa, hồ ly tinh! Mẹ như thế nào
trừng phạt không được?”

Lãnh Vân Lâm cau mày, ôm Mộ Thanh Vũ tới
đây: “Con đều nói, con không thích Triệu Hiểu Huyên! Chính cô ta không
có hẹn trước liền tới quấy rầy công việc của tôi, vốn là cô ta không
đúng! Còn có chuyện tình tối qua không thể trách Thanh Vũ!”

“Không trách cô ta? Cô ta đánh người thành cái dạng gì rồi hả? Hiện tại người
Lâm gia ở cửa nhà nháo, con nói làm sao bây giờ đi?”

“Lâm gia?
Hừ.” Lãnh Vân Lâm khinh thường hừ một tiếng. “Lâm gia là thứ gì đó? Cũng dám tới nhà chúng ta giương oai? Quả thực là truyện cười!”

Lãnh
gia gần đây mặc dù anh bởi vì quan hệ với chị dâu Lạc Thanh Tuyết mà
thường xuyên cùng Lâm gia hợp tác. Nhưng mà thực lực Lâm gia vẫn so ra
kém tập đoàn Lãnh thị như mặt trời ban trưa như cũ.

Lãnh gia cùng Lâm gia xem như kẻ thù truyền kiếp, anh tự nhiên không có khả năng đem ý kiến nhóm người họ để vào mắt.

” Vân Lâm!” Đổng Gia Thường giật mình, trước bà cùng Lãnh Vân Lâm nói đến chuyện tình bạn gái, anh mặc dù cực kỳ không kiên nhẫn, nhưng là, cũng
không thấy anh bảo vệ một người như vậy!

Nhìn cô gái vẻ mặt yên tĩnh trước mặt, làm sao có thể khiến cho con trai của bà ta rơi vào bể tình nhanh như vậy?

Mà Mộ Thanh Vũ Mà bị đánh hiển nhiên cũng không phải mặc cho người khi dễ!

Cô lập tức phản ứng kịp, đứng thẳng, đôi mắt nhìn thẳng Đổng Gia Thường.

Đổng Gia Thường cũng phát hiện ánh mắt cô, khẽ cau mày: “Cô thái độ gì! Có
nữ thư ký như cô sao? Phụ nữ giống cô tôi thấy nhiều! Còn không phải ham gia sản Lãnh gia chúng ta? Mưu toan gả đến Lãnh gia, tôi nói cho cô,
nằm mơ!”

Không nghĩ tới, Mộ Thanh Vũ chỉ là cười cười, trong đôi mắt khinh thường cùng châm biếm rõ ràng như vậy!

Cô trái lại tại dưới ba người nhìn, tự nhiên đi đến một bên, ngồi ở trên
ghế sofa, một chân tùy ý đặt tại trên đùi một chân khác, một bộ nhàn nhã tự tại.

Khóe mắt vừa nhấc, lông mi run lên, cô nhẹ cười: “Bà vừa mới đánh tôi một cái tát, tôi không so đo với bà, không là vì bà là mẹ
cấp trên tôi mà là vì bà lớn tuổi, là trưởng bối. Tôi làm vãn bối, so đo với bà chẳng phải là có vẻ tôi quá không hiểu quy củ? Ai biết – – ”

Cô nói, lại nhìn bà ta một cái, lập tức khẽ xuy một tiếng: “Bác, không
phải tôi nói, bác cũng lớn tuổi như vậy rồi. Nếu gả đến chỗ Lãnh gia,
nói vậy xuất thân cũng không kém. Như thế nào không học được một chút lễ nghi tao nhã, ngược lại cùng phụ nữ trung niên trong chợ giống nhau,
vừa mở miệng chính là “Hồ ly tinh”!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com