Ngôn Tình

Chương 133 – Anh hỗn đản! (8)

Chương 133 – Anh hỗn đản! (8)

Editor: Quỳnh Nguyễn

“Anh hỗn đản.” Anh ăn uống no đủ về sau,
trái lại tính tình tốt. Gật gật đầu thừa nhận, thuận tiện tại khóe miệng của cô trộm hương.

“Anh vô sỉ!” Cô xem đến anh bộ dáng thờ ơ,
trong lòng lại càng tức giận. Không nói đến trước anh cái loại hành vi
bỏ lại cô này, chỉ cần là anh vừa mới hành vi bắt buộc kia căn bản để
cho người khác không thể tiếp thu!

“Anh vô sỉ.” Anh đáp lại, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tại ngực cô, mãn ý chấm mút.

” Lãnh Vân Lâm, tôi nói chúng ta cầu đi cầu, đường về đường, về sau không cần lại dây dưa tôi!”

“Khó mà làm được!” Nam nhân lập tức nóng nảy, bàn tay gắt gao chế trụ trái
tim cô, “Em nghĩ muốn bỏ lại anh phía sau? Không dễ dàng như vậy!”

“Tôi trả tiền cho anh! Tôi không cần tiền dơ bẩn của anh.” Cô phẫn nộ rống lại bị anh ngậm chặt môi, mềm nhẹ hôn.

Cô muốn né tránh nụ hôn của anh anh vẫn truy đuổi, chơi đùa, để cho cô tránh cũng không thể tránh!

Rốt cục, Mộ Thanh Vũ bị anh nháo phiền, trực tiếp hồi đầu quát lớn: “Lãnh Vân Lâm, anh tới cùng nghĩ muốn muốn thế nào?”

“Anh? Anh nghĩ muốn em a!” Anh nhếch miệng cười, ý cười theo khóe miệng của
anh vẫn kéo dài đến đáy mắt anh. Giống như dây sinh trưởng tốt, gắt gao
quấn quanh cô.

“Làm không được!” Cô cười lạnh, khóe môi đã bị
chơi đùa một mảnh, như là đóa hoa thưa thớt. Cô phẫn nộ nghĩ muốn muốn
đẩy ra Lãnh Vân Lâm ôm ấp, lại bị anh ôm lấy.

“Anh nghĩ em vẫn
lại là quá coi thường uy lực tập đoàn Lãnh thị thôi?” Trên mặt của anh
có cái loại tươi cười nho nhã này xao động, phối hợp thêm biểu tình anh
giờ phút này rất giống cầm thú!

“Chỉ cần nữ nhân anh muốn, ai dám rời khỏi? Em là muốn đi, tin hay không, anh nhốt em cả đời ở trong biệt thự cho em một bước cũng không có thể rời khỏi?”

Anh dùng chóp mũi cọ gương mặt cô, mặc dù ngữ điệu ôn nhu chí cực, nhưng mà lời nói, nhưng là lực uy hiếp bức người.

“Đê tiện!” Cô lại cũng không ở trước mặt anh lộ ra bộ dáng mặc cho người
khi dễ, mà là băng lãnh lên án mạnh mẽ. Lãnh Vân Lâm nghe được lại cười
hô hô, lôi kéo tay cô, hướng phía dưới phần eo anh, ấn địa phương vừa
mới ăn uống no đủ mà lại rộn rạo: “Anh còn có thể càng đê tiện, em muốn
thử một lần hay không?”

“Lãnh Vân Lâm!” Cô chưa từng có nghĩ đến quá, một khi buông thả Lãnh Vân Lâm sẽ là vô sỉ như vậy!

“Ha ha, em có biết hay không, bộ dáng em tức giận càng đẹp mắt!” Anh trái
lại mãn ý bộ hình dáng cô này. Tươi sáng trương dương, toàn thân đều đã
lộ ra sinh lực bồng bột.

Ăn quen những cái nữ nhân quấn này, Mộ Thanh Vũ như Tiểu Dã Miêu vậy, càng đối với khẩu vị của anh hợp?

“Tôi muốn xuống xe!” Cô chẳng muốn cùng anh làm võ mồm, quay đầu tính toán mở cửa xe, lại vặn không ra.

“Xuống cái gì xe a?” Lãnh Vân Lâm tại trên mặt của cô hôn, “Về nhà,sau đó, chúng ta tiếp tục!”

“Tôi không cần, thả tôi xuống!” Cô không nghĩ muốn bị anh bán đi, cô nói, cô không cần tiền bạc của anh, cô phải rời khỏi!

“Xấu hổ, em muốn hay không, không sao cả mấu chốt là anh muốn em!” Anh thỏa
mãn tại thắt lưng của cô tuần tra trên dưới, rốt cục tin, anh họ Lãnh
Vân Đình vì cái gì thích ở trên xe cùng nữ nhân dính vào.

Quả thật có một phen tình điệu khác!

Khóe mắt nhíu lại, anh nhếch môi cười: “hay là chúng ta ở trong này tiếp tục?”

“Tôi không cần!” Bây giờ, nhìn đến quang mang trong mắt Lãnh Vân Lâm càng ngày càng thâm thúy, cô rốt cục sợ.

Lại vẫn phải ở chỗ này?

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com