Ngôn Tình

Chương 117 – Nằm Trong Ngực Anh, Giống Như Một Con Mèo Lười

Chương 117 – Nằm Trong Ngực Anh, Giống Như Một Con Mèo Lười

“Đừng nhúc nhích!”Đường Mặc Trầmđemcô đặt tại lồng ngực mình.Mới đầu, Bùi Vân Khinh còn có chút thụ sủng nhược kinh không biết phải làmsao, sau khi bình tĩnh lại, đưa hai tay ômlấy cổ anh, đemmặt dựa vàongực anh, hưởng thụ nhắmmắt.Có loại đãi ngộ như thế này, bị anh ép buộc cũng đáng.Trong lúc đợi anh sấy khô tóc, cô nằmtrong ngực anh đã có hơi buồn ngủ, mắt khép hờ hờ, giống như một con mèo lớn đang hưởng thụ chủ nhân chảilôngĐường Mặc Trầmbuông máy sấy xuống, ômcô giống như ômhài tử, đemcô ra ngoài phòng tắm, cẩn thận đặt xuống giường, nhẹ nhàng đẩy ra cánh taycủa cô đang ômtrên cổ mình.Khăn tắmquấn trên người cô đã sớmlỏng ra, cảnh xuân trên ngực đã lộ ra.Xemở trong mắt của anh, tự nhiên là kích thích không nhỏ, dù là người khả năng kiềmchế tốt như Đường Mặc Trầmcũng thấy một trận máu nóng nổilên.Kiềmchế đè nén suy nghĩ kia xuống, Đường Mặc Trầmđưa tay kéo chăn che lại thân thể của cô.Giơ bàn tay lên, thấy mấy sợi tóc bay rối trên mặt cô, anh thuận tay giúp cô vén tóc qua sau tai, lúc này mới yên lòng.Trong lòng bàn tay, tay của con gái vốn là khéo léo tinh tế, mềmmại không xương.một bàn tay như vậy vốn dĩ hẳn là nên sống sung sướng an nhàn, chỉ tiếc là cô đi theo anh, nhất định phải chịu khổ, cầmdao cầmsúng.Nâng bàn tay nhỏ bé kia lên, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay, đôi mắt đen như mực chămchú nhìn vào cô gái đang ngủ say.“anh nhất định sẽ chung thủy để đáp lại cho em.”nhẹ nhàng đemtay của cô đặt lại vào trong chăn, tắt đèn, anh đứng dậy rời khỏi phòng ngủ của cô.… Sángngày thứ hai.“A lô?” Bùi Vân Khinh nhắmmắt theo bản năng tìmdi động đưa đến bên tai nghe máy, “Là ai vậy a?”Đầu bên kia điện thoại, là giọng của Tiền Học Dân.“Bùi tiểu thư, tôi là Tiền Học Dân, cô yêu cầu tôi tìmcông việc cho cô, tôi đã giúp cô sắp xếp xong xuôi cả rồi… cô hiện tại có tiện nghe điện thoạihay không, hay là lúc khác tôi sẽ gọi lại?”“không cần!” Bùi Vân Khinh nháy mắt tỉnh táo lại, bật người dậy, “Bệnh viện nào?”“Bệnh viện số một, khi nào cô tiện thì trực tiếp tìmphó viện trưởng phụ trách ngoại khoa tên Vương An, nói là tôi giới thiệu, muốn đưa ra điều kiệngì thì cứ trực tiếp cùng hắn ta thỏa luận.”Bùi Vân Khinh trong lòng mừng rỡ “Ông vất vả rồi.”“không vất vả không vất vả, đây là việc tôi phải làm, vậy nếu cô không có gì khác phân phó, tôi liền cúp máy đây?”“Được, có việc sẽ tìmông.”Cúp điện thoại, Bùi Vân Khinh nhanh chóng bước ra khỏi giường, mở tủ quần áo.Ngẫmlại chuyện tối ngày hômqua, cô đưa tay kéo gương trong tủ quần áo ra, soi gương nhìn thân thể của mình.trên người cũng không có dấu vết gì, cũng không thấy chỗ nào không khỏe, chú nhỏ tối hômqua hình như cũng không làmgì cô.không phải là vì cô ngủ say như chết làmanh mất hứng đấy chứ?Mặc kệ, gạt sang một bên, đi xin việc làmtrước rồi nói sau.Hômnay không cần huấn luyện, vừa đúng lúc đi xin việc, nhanh chóng lấy ra một bộ quần áo, cô cầmlấy túi bước nhanh xuống dưới tầng.Quản gia Chu thấy cô xuống dưới, vội vàng tiếp đón, “Tiểu thư, phòng ngủ tầng ba bác đã dọn dẹp chuẩn bị xong rồi, con xemkhi nào định dọn vào.”Tầng ba?Bùi Vân Khinh nhíu mày nghi ngờ, “Đây là ý của chú nhỏ sao?”“không phải!” Chu quản gia nở nụ cười, “Quần áo mà Bộ trưởng mua cho con, phòng con quá nhỏkhông thể chứa hết được, vẫn luôn để ở dưới tầngcũng không hay. Tầng ba có phòng ngủ khá lớn, cũng có phòng để quần áo riêng, vừa vặn cho con dùng.”Bùi Vân Khinh lập tức cự tuyệt “Con đang ở tầng hai quen rồi, không muốn chuyển đi.”Quản gia Chu thấy có chút hơi khó giải quyết, “Vậy quần áo kia của tiểu thư?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com