Ngôn Tình

Chương 116 – Chú Nhỏ Là Người Sạch Sẽ, Làm Sao Lấy Miệng Mình…

Chương 116 – Chú Nhỏ Là Người Sạch Sẽ, Làm Sao Lấy Miệng Mình…

Trong lòng trămngàn không muốn, Bùi Vân Khinh từ trên giường bò dậy, cánh tay thoáng dùng lực động chút, cánh tay, cơ vai, cơ ngực, bả vai… đềuđau nhức khó chịu, cô tội nghiệp ngẩng đầu nhìn Đường TrầmMặc van xin.“Chú nhỏ, không tắmrửa có được không?”Đường TrầmMặc nhíu mày, dùng một tay nâng hông của cô, dứt khoát giúp cô cởi quần áo.“Nâng cánh tay!”Có người làmhộ, Bùi Vân Khinh cầu còn không được!Phối hợp nâng cánh tay lên, anh cởi đến nội y của cô.Hai con thỏ trước ngực không bị trói buộc, nhảy ra, khuôn mặt nhỏ của Bùi Vân Khinh nóng lên, theo bản năng cánh tay ômlấy trước ngực, vừa chebên trên, người đàn ông đã đemquần lót của cô cởi ra.Bùi Vân Khinh quýnh lên, hai bàn tay cũng không biết nên che chỗ nào trước, chú ý bên trên không lo được bên dưới, đơn giản nhanh chóng dùng tayche mặt cho đỡ xấu hổ.Cảmgiác cả người được anh bế bổng lên.không phải ở trên giường?cô tò mò nhìn qua kẽ ngón tay, thấy đang ở trong phòng tắm.Đây là định tắmrửa trước khi ăn sao?Cũng phải, cơ thể cô hiện giờ toàn mùi mồ hôi, người thích sạch sẽ như chú nhỏ, sẽ không thích như vậy đâu?đang miên man suy nghĩ, người được đặt xuống, tiếp đó toàn cơ thể chìmvào trong nước lạnh, cảmthấy lạnh đột ngột, cô theo bản năng muốn đứng dậy.“Chú nhỏ, nước lạnh quá!”Đường TrầmMặc dùng tay đè lên vai ấn cô xuống, giọng nói nghiêmkhắc.“Đừng nhúc nhích”Cường độ huấn luyện trong căn cứ anh biết rất rõ trong lòng, chỉ dựa vào cơ thể này của cô, nếu khôngngâmlạnh, chỉ sợ ngày mai đều không đi được.Nếu không phải lo lắng cô không chịu nổi, anh chắc đã trực tiếp đemcô ngâmnước đá.Bùi Vân Khinh không biết anh đang định làmgì, ngồi yên trong bồn tắmkhông dámđộng đậy.Lúc này, Đường Mặc Trầmđã mang đá lạnh đến, đemđá bỏ vào bồn tắm.Đá lạnh?Bùi Vân Khinh kinh ngạc mở to mắt.cô phải huấn luyện mệt như vậy, anh còn trừng phạt cô ngâmnước đá?“Ngâmnước đá lạnh một lúc, mới có thể làmgiãn cơ bắp, giảmbớt đau nhức!”Đường TrầmMặc chủ động giải thích.Liếc nhìn một cái thân thể trắng của cô dưới làn nước, người đàn ông nhanh chóng dời ánh mắt, xoay người đi ra khỏi phòng tắm.Cho nên … đây là đang giúp cô giảmbớt đau nhức?Đá lạnh tan dần, nước dần trở lại bình thường, sau khi ngâmxong, Bùi Vân Khinh chỉ cảmthấy cơ thể lúc đầu đau nhức, dần dần giảmxuống, so với banđầu thoải mái hơn rất nhiều.Xoay người theo tư thế thoải mái, Bùi Vân Khinh hưởng thụ nhắmhờ mắt lại, vừa mới ngả đầu tựa vào gối xong, Đường TrầmMặc quay lại, đứng bênbồn tắmhạ mệnh lệnh.“đi ra!”“Chú nhỏ, để cho cháu ngâmthêmmột lúc nữa đi?cô còn có chút chưa thỏa mãn.Còn ngâmtiếp, cô sẽ ốmdo ngâmnước lạnh quá lâu!Đường TrầmMặc đưa tay ấn xuống mở chốt nước, nước trong bồn tắmchảy hết, vứt qua cho cô mộtcái khăn tắm.“Nhanh lên chút”Quả nhiên, vẫn không chịu bỏ qua cho cô!Bùi Vân Khinh bắt lấy khăn tắm, quấn quanh người, bước ra khỏi bồn tắm, vừa mới đặt một chân ra khỏi bồn tắm, đã bị anh ômlấy thắt lưng nhấc đặtlên bồn rửa tay.Đây là muốn làmtrong phòng tắmsao?Bùi Vân Khinh trái timđập nhanh hơn, cắn răng, nhắmchặt mắt, làmra vẻ giống như sắp lâmtrận.Bên tai nghe thấy tiếng ù ù vang lên, luồng khí nóng thổi đến đây, bàn tay to của namnhân ôn nhu xoa đầu tóc ướt của cô.cô mở mắt ra, liền thấy namnhân đang cầmmáy sấy trong tay

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com