Ngôn Tình

Chương 11 – Khởi Đầu Của Cuộc Hôn Nhân 11

Chương 11 – Khởi Đầu Của Cuộc Hôn Nhân 11

Mộ Như ngồi ở bên giường, toàn thân run rẩy, có nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới, hóa ra không chỉ có Tịch Viễn Trình biết trộm gà, đổi cột mà Đông Phương gia cũng làm thế.Nghĩ đến đám cưới hôm nay, cô không khỏi chạnh lòng, cứ tưởng ông trời thương xót mình, ai ngờ chàng rể hóa ra lại là em chồng.“Nghe nói cô không phải Tịch Mộ Tuyết?” Một giọng nam trầm thấp từ ngoài cửa truyền đến, nghe như gió lạnh từ Siberia*, lạnh đến mức khiến người ta rợn cả người.*Xibia hay còn gọi là Siberia, Xi-be-ri-a, Sibirk hay Sebea, Seberia là vùng đất rộng lớn gần như nằm trọn trong nước Nga, chiếm gần toàn bộ phần Bắc Á và bao gồm phần lớn thảo nguyên Á-Âu. Xibia trong lịch sử là một phần của nước Nga hiện đại kể từ thế kỷ 17.Cơ thể Mộ Như theo bản năng rùng mình, ngẩng đầu lên, chậm rãi nhìn về phía cửa, ánh nến mờ ảo, nhưng vẫn có thể nhìn thấy người đàn ông đang dần dần tiến về phía cô.”A …” Một giọng nói quá sợ hãi phát ra từ miệng Mộ Như gần như xé toạc cả bầu trời thành phố Mặc Thành.Mộ Như lấy hai tay che mặt, từ giữa hai ngón tay nhìn ra, người đàn ông dần dần tiến về phía cô không có đi tới, mà là chậm rãi xoay người trên xe lăn.Mà khuôn mặt cùng mu bàn tay của hắn lộ ra bên ngoài, tất cả đều giống như là bị người nào đó dùng dao rạch nát vỏ cây, lần lượt mọc ra một cái nhô ra nối thành hình chữ nhật đan chéo vào nhau, nhìn có vẻ đáng sợ.”Vì cô có can đảm đứng ra làm phản, thì cô nên biết tôi là ai. Lời cảm thán mà cô vừa nói là khen hay là ghét tôi?” Giọng người đàn ông ngồi trên xe lăn vẫn lạnh như đá.Mộ Như trong lòng không khỏi than thở, vừa rồi cô sợ hãi hét lên, nhưng người đàn ông này thật sự biết cô kinh ngạc sao?Thiên địa lương tâm, cô đương nhiên chỉ có thể hận hắn nhưng nói không chừng còn có thể khen ngợi hắn sao?Đôi mắt băng giá của người đàn ông đập vào mặt Mộ Như, rồi lạnh lùng hừ mũi, “Mặc dù cô quan tâm đến ngoại hình của tôi, nhưng cô lại muốn đến làm vợ tôi, nhưng…”Người đàn ông dừng lại khi anh ta nói vậy, sau đó anh ta lạnh lùng hừ mũi: “Thật đáng tiếc, người vợ mà tôi muốn cưới là Tịch Mộ Tuyết chứ không phải cô, vì vậy cô nên nhanh chóng trở về. Tôi không muốn lấu người thay thế.”Mộ Như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm sau khi nghe điều này, may mà cô không muốn làm vợ hắn, tuy rằng trên trán cô cũng có một cái bớt, nhưng ít ra cũng không đáng sợ, đúng không?Vì vậy, cô gật đầu, nhanh chóng đứng dậy, đi giày một cách điên cuồng và thận trọng bước qua người đàn ông ngồi trên xe lăn.Tuy nhiên, khi cô vừa bước đến chiếc xe lăn của người đàn ông, người đàn ông bất ngờ vươn tay trái, di chuyển móng vuốt như chim ưng ra, nắm lấy cổ của Mộ Như, sau đó dùng một chút lực quay đầu của cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào khuông mặt méo xệch và gớm ghiếc.”Cô ấy ở đây, làm sao tôi có thể để cô ra về tay không được? Hơn nữa, là em gái của Mộ Tuyết phải không? Vậy thì cũng là em gái của tôi”, Đông Phương Mặc hừ lạnh, nhìn khuôn mặt Mộ Như trắng bệch, trên chiếc cổ thanh tú không cằn nghĩ ngợi liền cắn một cái…”A …” Mộ Như lại đau đớn hét lên một tiếng, cả người đều phát run.Cổ đau đến phát run, không cần nhìn cũng biết cổ của mình đang chảy máu, bởi vì không khí nồng nặc mùi máu tanh, thậm chí cô còn nghe thấy Đông Phương Mặc đang nuốt nước bọt.”Đây là hình phạt dành cho đàn em không biết điều. Cút ngay đi, máu của cô không ngon lắm” Đông Phương Mặc buông lỏng tay đang ôm cổ Mộ Như, đầu lưỡi thè ra liếm láp. Máu trên môi anh ta.Nguồn: https://webtruyen.com/hon-nhan-cuoi-cung-vo-xin-dung-ly-hon/MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC VUI LÒNG GHI RÕ NGUỒN

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com