Ngôn Tình

Chương 107 – Má Ơi, Nhất Thời Đắc Ý Vênh Váo

Chương 107 – Má Ơi, Nhất Thời Đắc Ý Vênh Váo

Lên xe, trên môi của cô vẫn còn mang ý cười.một bên, Đường Mặc Trầmnghiêng mắt liếc nhìn cô một cái, ánh mắt thâmtrầm.Xe chạy quay về Đường cung, Bùi Vân Khinh đi theo Đường Mặc Trầmxuống lầu, cảmthấy còn đangtính toán như thế nào để anh thả ra, người đànông đang đi phía trước đột nhiên dừng lại.“Chuyện của La Gia Tuệ là emlàm?”Lúc trước tra được cô mua thuốc xổ, lúc ấy còn tưởng rằng bụng cô không thoải mái ở đâu thì ra là chuẩn bị cho La Gia Tuệ.Bộ trưởng của mình thật thông minh, cái này cũng nhìn ra được.Bùi Vân Khinh may dừng lại kịp không là thiếu chút nữa đụng vào người anh rồi.Lúc này biết nói dối không được, là tự mình chuốc lấy khổ, cô cũng không có phủ nhận.“Emđang phản kích lại thôi, là cô ta hãmhại emtrước? Chú nhỏ chẳng lẽ không điều tra ra được, hàng độc kia là cô ta lặng lẽ nhét vào túi sách emsao?”nói như vậy, tối hômđó, là anh hiểu lầm?Trách không được, kiểmtra máu của cô căn bản cũng không tìmthấy dấu hiệu dùng thuốc.Là La Gia Tuệ kia làm, vừa nhìn thấy biết là dạng người không phải hiền lành gì, nghĩ đến là sợ Bùi Vân Khinh được sủng ái nên mới hãmhại cô.May mắn ngày đó không có đemcô quăng vào quân đội, bằng không, lúc này cô chẳng phải đang chịu tội hay sao?Đường Mặc Trầmnhíu mày, trong con người nhiễmlên vài phẫn ảo não.Nâng bàn tay to lên, nhẹ nhàng xoa tóc cô, người đàn ông thấp miệng mở miệng.“Là anh hiểu lầmem.”“Nào có?” Bùi Vân Khinh cười ômlấy hông anh, “Chú nhỏ không hiểu được chân tướng, tức giận là cũng phải? nói sau vốn emcũng cósai, không nên đi quán ăn đêmở địa phương đó, nếu không phải nhờ chuyện này, Vân Khinh lúc này còn bị chú nhỏ némở La gia đấy!”Nghe được câu “némở La gia”, con người của người đàn ông càng nhuốmlên vài phần đau lòng.“Mới không pahir, là Vân Khinh không tốt!” Bùi Vân Khinh từ trong lòng anh ngẩng mặt lên, “Chú nhỏ, người xemlần này emth tốt như vậy, anh cóphải hay không….Suy nghĩ một chút cho emđi làmtình nguyện viên?”“không được.”“không được là như thế nào?”“Vì sự an toàn của emlàmanh lo lắng.”“Emsẽ cẩn thận một chút, nếu không…. anh cho emhọc võ lại? Chú nhỏ, anh yêu… Emvan cầu anhđó!”Mặc kệ cô năn nỉ như thế nào, Đường Mặc Trầmchính là không động đậy.“Việc cũng có thể, nhưng chuyện này là không được! Nếu emmuốn học tập, anh sẽ mời bác sĩ đến Đường cung dạy.”Người đằng sau màn còn không đemra được, ai dámcamđoan đối phương sẽ không làmgì bất lợi cho cô nữa chứ?“không được!”Nhõng nhẽo, cứng rắn, trái dỗ phải dỗ đều không được, tính tình Bùi Vân Khinh cũng tăng lên, đóng cửa phòng thật mạnh.Oành!Cửa phòng nặng nề đóng lại, nghe được một tiếng vang thật lớn kia, trái timcủa Bùi Vân Khinh cũng run lên một cái.Mẹ ơi, nhất thời đắc ý vênh váo, cô làmsao dámđánh bay mặt mũi vị kia.Vội vã mở cửa phòng ra, nhìn xemvẻ mặt ngoài cửa của Đường Mặc Trầm, Bùi Vân Khinh vội vàng cúi đầu nhận sai.“Emvừa mới không phải sầmcửa, chính là…. không cẩn thận hơi dùng sức một chút, anh…. anh đại nhận đại lượng không chấp tiểu nhân, đừng giậnmình nữa, được không?”Đưa mắt liếc xéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, Đường Mặc Trầmđi nhanh đến bên cạnh cô, ngồi ở đầu giường.“Lại đây!”cô ngoan ngoãn đi đến, đứng ở trước mặt anh, cùng đối phương mưa rền gió dữ.một lát, âmthanh của người đàn ông vang lên một lần nữa, dĩ nhiên là ngoài dự đoán của mọi người.“Emđi bệnh viện làmngười tình nguyện cũng được, bất quá đáp ứng anh một điều kiện.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com