Ngôn Tình

Sói Vương Bất Bại

Chương 88 – Trong vòng mười chiêu, tôi sẽ giết chết ông

Toàn thân đều đen! Áo đen, quần đen, đôi bốt đen, thêm chiếc nón đen làm che khuất nửa tầm nhìn của Phạm Đức Thành. Dù có kính viễn vọng thì Phạm Đức Thành cũng không thể nhìn rõ mặt của của người mặc đồ đen, chỉ nhìn thấy được cằm của hắn. Phạm Đức Thành không quen biết người mặc đồ đen, dù có nhìn thấy mặt cũng chẳng biết thêm được gì.

Chẳng biết là vô tình hay cố ý, tên người mặc đồ đen vừa bước xuống xe thì đột nhiên quay đầu nhìn về phía Phạm Đức Thành và Bác Phúc, Bác Phúc lập tức nảy sinh cảnh giác, thần sắc biến đổi

“Ông chủ! Cần thận!” Bác Phúc đưa tay kéo Phạm Đức Thành qua một bên, trốn sau một gốc cây lớn Phạm Đức Thành bị thất thần hỏi: “Có việc gì vậy?”

Người này giống với Tiêu Nhất Thiên, chắc hẳn cũng là một cao thủ. Và lại thần sắc của hắn ta cũng rất dọa người, dường như nhắm vào hai ta”

“Sao cơ?” Hôm nay quả thật xảy ra nhiều việc làm cho Phạm Đức Thành kinh sợ. Ông ta mở to miệng há hốc: “Lại là một cao thủ…”

Ông ta thầm nghĩ, nếu là cao thủ thì chắc hẳn phải có phân chia thực lực cao thấp. Bây giờ bọn họ cách lăng mộ Vĩnh An tầm ba mét mà Tiêu Nhất Thiên chắc hẳn vẫn chưa hề hay biết sự xuất hiện của hắn.

Ngược lại! Cách chân núi năm trăm mét lại có người phát hiện ra bọn họ, điều này có nghĩa người mà Tiêu Nhất Thiên phái đến còn lợi hại hơn cả ông

ta?

Bác Phúc đã nhìn ra nửa phần hoài nghi của Phạm Thành Đạt liền nói: “Tiêu Nhất Thiên lớn lên tại Nhà họ Tiêu, vì thế không ai có thể rõ được năng lực của Tiêu Nhất Thiên hơn người của Nhà họ Tiêu. Vì thế, nếu muốn phái người đến hoàn thành việc giết hắn, chắc chắn phải là người mạnh hơn hắn, nếu không thì làm sao mà giết được cậu ta.”

Phạm Đức Thành gật đầu lia lịa, nhưng trong lòng vẫn lo lắng: “Theo như ông nói thì Tiêu Nhất Thiên hôm nay nhất định phải chết?”

“Lành ít dữ nhiều!” Đến đây, Bác Phúc không thể phủ nhận, hỏi: “Lẽ nào ông chủ không mong hắn chết sao?”

“Cũng không hẳn là vậy” Phạm Đức Thành lắc đầu nói: “Ông có biết, tôi đã từng đích thân đến Thủ đô mấy lần, chỉ muốn gặp mặt Nhà họ Tiêu, để phát triển chút quan hệ nhưng đều bị từ chối, mất hết mặt mũi”

“Còn Tiêu Nhất Thiên, hắn và Nhà họ Tiêu có huyết hải thâm thù, không đội trời chung. Nếu thực lực của hắn có thể đem lại bất ngờ, thậm chí Làm lung lay thế lực của Nhà họ Tiêu, có lẽ: “Còn có…” Phạm Đức Thành

đột nhiên ngưng lại Bác Phúc hỏi: “Còn có gì nữa?” Phạm Đức Thành nhìn về hướng lăng mộ Vĩnh An, nghiêm giọng nói: “Không kể thế nào, Tiêu Nhất Thiên là cũng người nắm trong tay quyền lực ngầm đáng gờm, trực tiếp mà nói hắn không hề đơn giản như chúng ta nghĩ, là ta đánh giá thấp hắn rồi

“Việc này…” Bác Phúc ngẫm một hồi, gật đầu nói: “Có thể nâm trong tay chiếc thẻ đen của ngân hàng toàn cầu ẩu thực không đơn giản

Thân thế của hắn chắc chắn không tầm thường, người như vậy sao có thể không có người bên cạnh bảo vệ: “Sao có thể dễ dàng để bản thân gặp nguy hiểm như vậy?” Càng nghĩ càng cảm thấy không đúng. Phạm Đức Thành ra hiệu: “Bác Phúc, dựa vào năng lực phán đoán của ông, có thể cảm nhận được xung quanh đây còn cao thủ nào đang ẩn náu không?”

“Không có” Bác Phúc lắc đầu: “Vì sự an toàn của ông chủ, trước khi đến tôi đã âm thầm quan sát tứ phía, có thể khẳng định vài phần là không còn cao thủ nào phục kích quanh đây.”

(Sói Vương Bất Bại)

“Vậy thì lạ thật.”

Phạm Thành Đạt khó hiểu,xua tay nói: “Thôi vậy, ban nãy ông nói, Tiêu Nhất Thiên là đang che giấu thực lực, có thể, đây cũng chính là thực lực thật sự của hắn sao. Có thể lực lượng của Tiêu Nhất Thiên ngang bằng với lực lượng của Nhà họ Tiêu.”

“Chúng ta cứ đợi xem đi!”

Trong tình huống không có cao thủ trợ giúp, vậy thì tất cả dựa vào tự mình Tiêu Nhất Thiên rồi Mặt khác Ngay lúc Bác Phúc đang lo sợ, người mặc đồ đen bước xuống xe, quả thật ngay khắc đầu tiên đã nhận ra sự tồn tại của Bác Phúc và Tiêu Nhất Thiên. Có điều người mặc đồ đen chỉ nhìn lướt qua rồi bỏ đi

Nhìn về phía lăng mộ Vĩnh An Căn bản không coi trọng hai người họ.

Cách năm trăm mét, tầm nhìn của Tiêu Nhất Thiên và người mặc đồ đen giao nhau. Đồng tử Tiêu Nhất Thiên co lại, vừa nhìn Tiêu Nhất Thiên đã nhận ra thân phận của người mặc đồ đen. Khuôn mặt của người mặc đồ đen mặc dù bị rất ít người nhìn thấy nhưng lại in sâu trong tâm trí của Tiêu Nhất Thiên.

Tiêu Nhất Thiên thật không ngờ, người mà Nhà họ Tiêu phái đến để đối phó mình lại là hắn Giây tiếp theo, người mặc đồ đen động thủ bước chân nhanh như gió, thần không biết quỷ không hay, lao ra như mũi tên, trong phút chốc biến mất khỏi mặt đất, chỉ để lại một hình ảnh lu mờ, dọa tài xế trước mặt một phen.

Nhanh như vậy?

“Đây…. đây có phải là người không?”

Cao nhà họ Tiêu ở thủ đô ở thủ đô phái đến quả thật danh bất hư truyền.

Mười giây!

Trương Phong Lâm vừa dẫn hơn một trăm vệ sĩ áo đen từ chân núi tiến vào lăng mộ Vĩnh An mất gần hơn năm mươi phút, trong khi đó người mặc đồ đen chỉ dùng mười giây để xuất hiện trước tầm mắt của Tiêu Nhất Thiên.

Đây chắc chắn ko phải cao thủ tầm thường.

Sói Vương Bất Bại)

“Cậu chủ, đã lâu không gặp.”

Đối mặt với Tiêu Nhất Thiên, người mặc đồ đen không để lộ ra chút biến sắc nào, hình như đối với hắn mà nói Tiêu Nhất Thiên chỉ đơn thuần như một mục tiêu hành động, không khác gì người lạ.

Tiêu Nhất Thiên giọng khàn đặt thờ ơ đáp trả: “Đúng vậy, đã lâu không

gặp.”

“Lần trước gặp mặt ông vẫn còn là sư phụ của tôi, còn lần này lại là kẻ thù” Đúng vậy, sư phụ! Năm năm trước, lúc Tiêu Nhất Thiên còn là cậu chủ nhỏ của Nhà họ Tiêu, người mặc đồ đen là sư phụ của anh.

Dạy anh võ, có thể nói Tiêu Nhất Thiên của ngày hôm nay là do một tay ông đào tạo nên không có ai ngoài người mặc đồ đen hiểu rõ thực lực của Tiêu Nhất Thiên hơn nữa.

Vì vậy, Nhà họ Tiêu phái người mặc đồ đen tới đối phó với Tiêu Nhất Thiên. Rất thông minh! Nhưng cũng rất tàn nhẫn: “Đời người biến hóa, thế sự vô lường.” %3D

Người mặc đồ đen đáp lại, sau đó dùng đôi mắt lạnh lùng quét qua một lượt rút ra thanh kiếm chém xuống, nhếch lông mày trầm mặt nói: “Xem ra nhiều năm không gặp, công lực của cậu chủ đã tiến bộ không ít”

“Xem ra Nhà tù thứ Tư Hoàng thành cũng không thể chèn áp được câu.” Vừa nhìn, người mặc đồ đen đã nhìn ra manh mối, thậm chí đoán được trong năm năm này Tiêu Nhất Thiên không phải luôn bị nhốt trong nhà tù mà đã trốn thoát, tiến hành một số kế hoạch khác Giống như thanh kiếm sắc bén mà Tiêu Nhất Thiên cầm trong tay không phải đơn giản mà có được.

Tiêu Nhất Thiên nói: “Người hướng phía trước mà đi, nước hướng dòng mà chảy, nếu không tiến bộ, làm sao báo thù rửa hận.”

“Báo thù? Rửa hận?” Người mặc đồ đen nhếch mép mỉm cười: “Lẽ nào cậu chủ cho rằng, chỉ với như vậy là có tư cách biến Nhà họ Tiêu thành tử?”

“Không thử làm sao biết?” Tiêu Nhất Thiên đáp trả: “Được thôi” với người mặc đồ đen lắc đầu nói: “Xem ra tôi thân là sư phụ nên có trách nhiệm và nghĩa vụ nên để cho Cậu chủ nhỏ hiểu rõ cách nghĩ này thật sự ngu ngốc.”

Nói rồi người mặc đồ đen vươn mình, rút chiếc chùy.

Chùy với người mặc đồ đen đều là màu đen, dài hơn một mét đầy gai sắc nhọn sáng loáng như răng sói, trông đáng sợ vô cùng.

Tiêu Nhất Thiên biết loại vũ khí mà người mặc đồ đen thường dùng, thanh chùy trong tay người mặc đồ đen giống với bảo đao mà hắn thường dùng. Đều làm bằng những khối sắt lạnh, kiên cường khó vỡ, có khả năng cắt sắt như bùn. Cách biệt vũ khí quá lớn, hai bên giao chiến, Tiêu Nhất Thiên chỉ có thể dựa vào thực lực.

“Thắng làm vua! Thua làm giặc!”

“Người mặc đồ đen?”

Trong lăng mộ! Trương Phong Lâm đã chú ý đến động tĩnh bên đây, nghe người mặc đồ đen và Tiêu Nhất Thiên nói chuyện lại cảm thấy vui mừng. Đặc biệt sau khi biết người mặc đồ đen là sư phụ của Tiêu Nhất Thiên càng thêm phấn khích, kích động hét lớn: “Cậu mặc đồ đen kia, tôi ở đây! Tôi ở đây! Cứu chúng tôi! Cứu chúng tôi!”

Bụp! Vừa dứt lời bị Hàn Tam dẫm vào mặt: “Cứu bà chăn được thưởng chẳng lợi ít gì! Chết đến nơi rồi còn già mồm, có tin tôi tiễn cô ta đi nhanh một bước” Trương Phong Lâm cương cố: “Số liệu của psycho? Cô không nghe thấy gì sao?”

Có một tin mật là do Nhà họ Tiêu phái tới, đấy còn là sư phụ của Tiêu Nhất Thiên, người nghĩ hắn là đối thủ của người mặc đồ đen tiên sinh sao?”

“Thức thời thì nhanh chóng thả chúng ta ra…””Nếu không….” Chát! Không đợi Trương Phong Lâm nói xong Hàn Tam không do dự mà cho hắn thêm cái tát thứ hai, nhìn thẳng mặt hắn mà nhổ vào bãi nước bọt hừ một tiếng: “Mày nghĩ rằng tao cũng là một tên nhát chết như mày sao?”

“Tao nói cho mày chết biết”

“Nếu Anh Tiêu thắng, mày buộc phải chết! Nếu Anh Tiêu thua, mày cũng đừng mong được sống!”

“Chỉ cần Anh Tiêu có mệnh hệ gì, tao ngay lập tức chặt đầu chó của mày, để mày xuống âm tào địa phủ, trả nợ cho Nhà họ Đỗ Khẩu. Nếu là lúc trước,

trong tình huống này Hàn Tam Điều có thể lập tức phản bộ Tiêu Nhất Thiên, nhưng ngữ khí cửa hắn lại kiên định như vậy! Sống cùng sống, chết cũng chết!

Hắn đã quyết tâm theo Tiêu Nhất Thiên đến cùng.

“Anh!”

Trương Phong Lâm trừng mắt nhưng không dám lớn tiếng đáp trả. Bởi vì hắn biết, việc đến nước này, chọc hắn giận cũng chỉ rước họa vào thân Hàn Tam một chân giẫm lên mặt Trương Phong Lâm, mắt nhìn về hướng Tiêu Nhất Thiên, mặt dù vẻ ngoài rất kiên cường nhưng trong lòng không tránh khỏi do dự. Tay liên tục chảy mồ hôi Tiêu Nhất Thiên có thể đánh thắng sư phụ sao? Hắn cũng không biết. Thậm chí không dám nghĩ Bởi vì nếu Tiêu Nhất Thiên thua, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. . ||||| Truyện đề cử: Yêu Phải Tổng Tài Cuồng Chiếm Hữu |||||

“Những người anh em tốt, không quản chuyện lớn nhỏ, tuyệt đối trung thành” Người mặc đồ đen liếc vào lăng mộ, căn bản không để Trương Phong Lâm vào mắt.

Thật ra người mặc đồ đen đã có mặt trước khi nhóm vệ sĩ bị Tiêu Nhất Thiên bao vây.Lý do không ra tay là muốn xem xem thực lực của Tiêu Nhất Thiên. Hắn cũng không để ý đến tính mạng của đám người này, đối với hắn, mối thù của ba gia tộc lớn đối với hắn chỉ là việc nhỏ như con kiến, không đáng để hắn ra tay tương cứu. Hắn nâng thanh chùy trong tay, hướng về phía Tiêu Nhất Thiên, nói: “Nếu ta nhớ không nhầm, năm năm trước ngươi đánh không qua ta mười chiêu, không biết hôm nay ngươi có thể đỡ được mấy chiêu”

“Trong vòng 10 chiêu, ta sẽ giết chết người”

“Trong vòng 10 chiêu, ta sẽ trói ngươi đem về Thủ đô” Hàm ý của hắn chính là nếu Tiêu Nhất Thiên đỡ được hơn 10 chiêu có thể có cơ hội sống sót. Ngược lại thì không có tư cách sống.”

Tiêu Nhất Thiên không trả lời vấn đề của hắn mà hỏi: “Con gái tôi có phải

ở trong tay ông không?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *