Ngôn Tình

Sói Vương Bất Bại

Chương 484 – Tôi sẽ ngừng giả vờ, tôi thực sự là một bậc thầy

“Điều này…”

Lão quái Một Mắt kêu lên trong lòng, tự nhiên biết người nọ đang nghi ngờ cái gì, do dự một chút trầm giọng nói: “Cung chủ Hình, tức là người này cố ý che giấu cảnh giới chân chính để mà trêu chọc tôi u?”

Đúng!

Anh chính là đang muốn trêu chọc lão ta!

Trước đây lão quái Một Mắt cùng Tiêu Nhất Thiên đánh nhau rất lâu ở nơi hoang vu hẻo lánh, nếu Tiêu Nhất Thiên không phải ở trạng thái Viên mãn mà ở trạng thái nửa bước ánh sáng… Vậy thì một cái tát là có thể tát lão ta tới chết mà còn ở đó đạo đức giả đánh nhau với lão ta mấy chục hiệp, như vậy mà còn nói là không trêu chọc ư?

Có quá ít người mạnh trong nửa bước cảnh giới Minh giới. Họ rất hiếm ở các thành phố như thành Thanh Thủy. Họ đủ sức thống trị một bên. Ví dụ chủ nhân của ngôi đền chi nhánh trước mặt lão ta và trưởng khoa của chi nhánh thành Thanh Thủy của học viện Đạt Ma có địa vị của bạn cao quý như thế nào?

Còn tên Tiêu Nhất Thiên này làm sao lại có thể đến từ một cái bang phái vô danh mà có đủ đẳng cấp và sức mạnh cao như vậy chứ?

Và vì thế cho dù là trước kia lão quái Một Mắt cũng có nghi hoặc, hơn nữa còn có đan dược bí cảnh có thể cất giấu cảnh giới trong tiểu điện, lão quái Một Mắt cũng không dám thật sự nghĩ tới!

Theo ý kiến của lão ta, trừ khi tình huống đặc biệt thì người bình thường không phải cố ý che giấu tình trạng thật của mình!

Chưa kể một tên khốn kiêu ngạo như “Ông nội Tiêu” lúc nào cũng muốn vểnh đuôi lên trời, sao có thể thấp hèn đến mức có da bò mà không thổi, cũng không cần dùng đó để lấy oai? “Người này khó lường và có khí chất phi thường. Hiện tại tôi không thể xác nhận cảnh giới cụ thể của anh ta!” Người đàn ông suy nghĩ một lúc rồi ậm ừ: “Cứ cho anh ta vào, cho dù bạn cho anh ta có bí ẩn tới đâu thì cứ thử là biết thôi!” “Được!”

Lão quái Một Mắt lập tức quay lưng bước đi! “Cậu Tiêu!”

Khi đến cổng chính điện, lão quái Một Mắt nhìn Tiêu Nhất Thiên ánh mắt có chút thay đổi, anh không còn sự đắc thắng kiêu ngạo nữa mà chỉ còn sự đều phòng. Lão quái đưa tay ra hiệu: “Điện chủ Hình Chiêu của chúng tôi cho mời cậu!”

Tiêu Nhất Thiên không ngốc!

Sau khi nhìn thấy điện chủ chi nhánh là cường giả trong cảnh giới nửa bước ánh sáng, anh liền biết màn kịch tốt này có lẽ sẽ không thể tiếp tục!

Nhưng đã đến đây, tự nhiên không cần diễn nữa.

Sau đó không chút do dự, Tiêu Nhất Thiên bước tới, vượt qua cánh cổng đá rồi đi vào đại sảnh. Sau khi vào đại sảnh, Tiêu Nhất Thiên có thể hoàn toàn nhìn thấy toàn cảnh trong đó!

Điểm gây sốc của hội trường này không chỉ là ao máu khổng lồ có đường kính hàng trăm mét và hai cây cầu hình chữ thập bằng ngọc bích mà còn là những dãy tường đá đào xung quanh ao máu, những chiếc lồng sắt lạnh lẽo được khảm trong bức tường đá, và chỉ cần nhìn thoáng qua, ít nhất phải có hàng trăm người bị giam cầm trong đó! rong hầu hết mọi lồng sắt lạnh lẽo đều có một người bị giam cầm! Truyện88. net website cập nhật truyện nhanh nhất

Một số người thu mình trong góc lồng sắt lạnh lẽo, rách rưới nhếch nhác, run như cầy sấy còn một số người trên mặt và cơ thể của anh ta mọc ra những vảy giống như lão quái Một Mắt và ám dạ Quỷ Vương, hoàn toàn ở trạng thái nửa người nửa quái!

Có những người khi việc phong thánh thất bại và anh ta trực tiếp chết trong lồng, chỉ còn lại một cái xác lạnh lẽo đứng đó Phía trước bức tường đá có một cái thang đá uốn lượn có thể dẫn tới tất cả những cái lồng sắt lạnh lẽo, có rất nhiều thành viên của cung điện Huyền Vương đang bận rộn ở đó. Hoặc là đang đi trên thang đá hoặc ở trong lồng bên trong, tiêm nọc độc vào những người tù nhân đó, nhấc xác của những người không thể hóa thú ra khỏi lồng và ném họ vào vũng máu!

Tất cả nhìn có vẻ vô cùng trật tự và bài bản!

Ngay từ cái nhìn đầu tiên!

Cả hội trường giống như là một “trại gà” quy mô lớn, những người bị giam giữ trong những chiếc lồng sắt lạnh lẽo là một bầy “gà” có thể bị người ta mổ thịt, chết hoặc phải nằm chờ chết!

Làm sao một từ bi thảm có thể diễn tả hết được.

Nhìn thấy cảnh này, Tiêu Nhất Thiên không khỏi có chút cảm khái. Ban đầu ám dạ Quỷ Vương đáng lẽ cũng phải bị giam trong lồng sắt lạnh lẽo giống như những người đó!

May mắn thay ám dạ Quỷ Vương phúc lớn mạng lớn nên anh ta đã tìm thấy một cơ hội để trốn thoát! “Theo tôi!”

Các thành viên của cung Huyền Vương đi theo vốn là bảo vệ của đại sảnh chi nhánh, sau khi đưa Tiêu Nhất Thiên vào thì phải quay về. Sau khi nghi ngờ thực lực của Tiêu Nhất Thiên, để an toàn thì lão quái Một Mắt đã giao công việc cho họ. Chỉ với một cái nháy mắt ám chỉ để họ đi theo Tiêu Nhất Thiên ngăn ngừa mọi tai nạn phát sinh!

Đương nhiên những hành động nhỏ này không thể thoát khỏi đôi mắt của Tiêu Nhất Thiên!

Nhưng Tiêu Nhất Thiên không quan tâm, đi thẳng đến một trong những cây cầu vòm rồi dừng lại, nhìn chằm chằm bóng lưng người trên gian thản nhiên hỏi: “Anh, anh là điện chủ của cái hang quái vật này sao?”

Sau một lúc người đàn ông mới chậm rãi đứng dậy, quay đầu lại nhìn về phía Tiêu Nhất Thiên trên không trung hỏi: “Anh là ai?” “Người đến từ bang phái Bang Tạc Thiên. Anh có thể gọi tôi là “Ông nội Tiêu!”

Tiêu Nhất Thiên chỉ vào lão quái Một Mắt và nói: “Tôi đã lãng dẫn tới tất cả những cái lồng sắt lạnh lẽo, có rất nhiều thành viên của cung điện Huyền Vương đang bận rộn ở đó. Hoặc là đang đi trên thang đá hoặc ở trong lồng bên trong, tiêm nọc độc vào những người tù nhân đó, nhấc xác của những người không thể hóa thú ra khỏi lồng và ném họ vào vũng máu!

Tất cả nhìn có vẻ vô cùng trật tự và bài bản!

Ngay từ cái nhìn đầu tiên! Cập nhật chương mới nhất tại Truyện88.ne t

Cả hội trường giống như là một “trại gà” quy mô lớn, những người bị giam giữ trong những chiếc lồng sắt lạnh lẽo là một bầy “gà” có thể bị người ta mổ thịt, chết hoặc phải nằm chờ chết!

Làm sao một từ bi thảm có thể diễn tả hết được.

Nhìn thấy cảnh này, Tiêu Nhất Thiên không khỏi có chút cảm khái. Ban đầu ám dạ Quỷ Vương đáng lẽ cũng phải bị giam trong lồng sắt lạnh lẽo giống như những người đó!

May mắn thay ám dạ Quỷ Vương phúc lớn mạng lớn nên anh ta đã tìm thấy một cơ hội để trốn thoát! “Theo tôi!”

Các thành viên của cung Huyền Vương đi theo vốn là bảo vệ của đại sảnh chi nhánh, sau khi đưa Tiêu Nhất Thiên vào thì phải quay về. Sau khi nghi ngờ thực lực của Tiêu Nhất Thiên, để an toàn thì lão quái Một Mắt đã giao công việc cho họ. Chỉ với một cái nháy mắt ám chỉ để họ đi theo Tiêu Nhất Thiên ngăn ngừa mọi tai nạn phát sinh!

Đương nhiên những hành động nhỏ này không thể thoát khỏi đôi mắt của Tiêu Nhất Thiên!

Nhưng Tiêu Nhất Thiên không quan tâm, đi thẳng đến một trong những cây cầu vòm rồi dừng lại, nhìn chằm chằm bóng lưng người trên gian thản nhiên hỏi: “Anh, anh là điện chủ của cái hang quái vật này sao?”

Sau một lúc người đàn ông mới chậm rãi đứng dậy, quay đầu lại nhìn về phía Tiêu Nhất Thiên trên không trung hỏi: “Anh là ai?” “Người đến từ bang phái Bang Tạc Thiên. Anh có thể gọi tôi là “Ông nội Tiêu!”

Tiêu Nhất Thiên chỉ vào lão quái Một Mắt và nói: “Tôi đã lãng kinh ngạc và tức giận giống như mũi tên sắc bén bản vào lão quái Một Mắt, làm cho lão quái Một Mắt cảm thấy vô cùng xấu hổ, đồng thời muốn liều mạng xông lên đánh chết Tiêu Nhất Thiên.

Điều khiến lão quái Một Mắt run sợ nhất chính là Hình Chiêu nhìn lão ta một cách dữ tợn, hai mắt sáng như dao khiến hai chân lão ta sợ hãi toát mồ hôi hột! “Điện chủ Hình Chiêu! Tôi…”

Ngay khi lão quái Một Mắt định giải thích thì Hình Chiêu giơ tay ngăn lại, không vội quan tâm đến lão ta mà thay vào đó anh ta lại khóa chặt ánh mắt lạnh lùng nhìn Tiêu Nhất Thiên, ủ rũ nói: “Anh có thể nói dối lão quái Một Mắt được, nhưng ngay cả điện chủ là tôi đây anh cũng muốn che mắt ư? Trạng thái của anh bây giờ không phải là trạng thái Viên mãn”.

Nếu như nhận thức trước đây chỉ là một loại nghi ngờ thì sau khi Tiêu Nhất Thiên bước vào đại sảnh, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, Hình Chiêu cẩn thận và nghiêm túc đối mặt với điều đó. Giờ anh ta gần như có thể chắc chắn rằng Tiêu Nhất Thiên đã giấu sức mạnh thực sự của mình!

Vậy nên anh ta mới thẳng thắn nói một câu như vậy. “Chà!”

Tiêu Nhất Thiên nhướng mày, anh biết mình không giả bộ được nên cũng không giả bộ. Anh nhún nhún vai, thẳng tưng thừa nhận: “Có thể thấy được ư? Đúng vậy. Tôi có biểu hiện ra ngoài, tôi sẽ không giả bộ nữa. Trên thực tế tôi là cao thủ cảnh giới Hoàn Mỹ!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *